KHẢI HOÀN MÔN - Trang 31

- Tôi chúa ghét những cái cốc voi. Chị không muốn uống hết thì cứ bỏ

lại.

- Để làm gì? Làm như thế là lãng phí.

Ravic nhìn kỹ gương mặt nghiêm trang, thông minh của Rolande, rồi

mỉm cười.

- Lãng phí! Mối lo sợ vĩnh cửu của người Pháp. Thế còn tiết kiệm thì để

làm gì? Ở đây chị có tiết kiệm sức mình đâu?

- Đó là chuyện công việc. Công việc là khác.

Ravic cười khe khẽ.

- Nào tôi mời chị nâng cốc mừng cho lương tâm nghề ngiệp: nếu thiếu

nó, thế giới sẽ chỉ còn là một mớ những kẻ tội phạm, những kẻ không
tưởng, những kẻ lười biếng!

- Anh thì rõ ràng là đang cần đàn bà - Rolande tuyên bố - Anh có muốn

con Kiki không? - Nó khá lắm đấy... hai mươi mốt tuổi.

- Hai mươi mốt tuổi... Cô ấy mà cũng... Thôi để khi khác...

Ravic lại rót rượu đầy cốc mình.

- Rolande, chị thường nghĩ gì trước khi ngủ.

- Phần nhiều là chẳng nghĩ gì sốt. Tôi quá mệt.

- Thế những khi không mệt?

- Những lúc ấy tôi nghĩ đến thành phố Tours.

- Tours ư? Tại sao?