KHẢI HOÀN MÔN - Trang 359

- Đánh cờ. Cậu cũng biết đây: cái trò chơi dùng quân bằng gỗ ấy, nó làm

cho ta người ta suy nghĩ mà đồng thời lại làm cho người ta khuây khỏa.

- Được, - Ravic nói - có sao đâu?

Ravic thức giấc, và ngay lập tức anh biết rằng Jeanne đang ở trong

phòng. Trời còn tối, anh không trông thấy Jeanne, nhưng vẫn biết là cô
đang ở đây. Căn phòng khác hẳn đi, cái cửa sổ cũng khác hẳn, không khí
không còn như cũ và bản thân anh khác.

- Thôi những trò ngốc nghếch ấy đi - Anh nói - Bật đèn lên và đến đây.

Jeanne không động đậy. Anh không nghe thấy cô thở nữa.

- Jeanne, dù sao chúng ta cũng không nên chơi trò ú tim.

- Em không chơi trò ú tim.

- Thế thì lại đây.

- Anh có biết là em sẽ đến đây không?

- Không.

- Nhưng cửa anh để ngỏ đấy thôi.

- Cửa anh hầu như lúc nào cũng để ngỏ.

Jeanne im lặng một lát rồi mới nói:

- Em tưởng anh chưa về. Em chỉ muốn... em đoán là anh ra ngoài uống

cái gì...

- Anh cũng định thế đấy. Nhưng rồi lại đi đánh cờ.

- Hả?