KHẢI HOÀN MÔN - Trang 426

- Không sao đâu. Anh cứ để em ở lại.

Ravic nhẹ nhàng đẩy cô ra.

- Em không nên đến với anh chỉ để lừa người kia. Không có thế thì hắn ta

cũng đã có đủ nỗi khổ để mà chịu đựng rồi.

- Bây giờ em không thể ra về một mình được.

- Em sẽ không phải một mình lâu lắm đâu.

- Em đang một mình. Từ mấy hôm nay. Người ấy đi vắng. Người ấy hiện

không ở Paris.

- Thế ra... - Ravic ngừng lại và điềm tĩnh nhìn cô... - Ít nhất em cũng

ngây thơ thật thà. Người ta có thể biết được.

- Không phải vì thế mà em đến đâu.

- Dĩ nhiên.

- Vừa rồi em có cần gì phải nói điều ấy với anh.

- Đúng thế.

- Ravic ạ, em không muốn về một mình.

- Thế thì anh đưa em về.

Jeanne chậm rãi bước lùi lại một bước.

- Anh không còn yêu em nữa... - Cô nói, giọng dịu dàng mà gần như đe

dọa.

- Em đến đây là để phát hiện ra điều đó chăng?