KHẢI HOÀN MÔN - Trang 438

Đó là một trong những cô gái yêu kiều mà sức hấp dẫn lớn nhất là ở chỗ

họ trông như bơ vơ tội nghiệp, không có cách gì tự vệ.

- Bác sĩ không nhận ra em sao? - Cô hỏi.

- Có chứ. - Ravic nói.

Anh không thể nào nhớ ra được cô ta là ai.

- Cô dạo này thế nào?

- Thưa cũng khá. Nhưng rõ ràng là bác sĩ không nhận ra em rồi.

- Tôi hay quên tên lắm. Nhưng tôi biết là tôi có quen cô. Đã lâu tôi không

gặp cô.

- Vâng. Bác sĩ đã làm cho Bobo bị một mẻ kỉnh hồn. - Cô mỉm cười -

Bác sĩ đã cứu sống em, thế mà bây giờ lại không nhận ra em nữa.

Bobo... cứu sống... bà mụ... Bây giờ thì Ravic nhớ ra rồi.

- Cô là Lucienne - Anh nói - Dĩ nhiên là tôi nhớ, hồi ấy cô ốm. Bây giờ

cô không ốm nữa. Chính vì thế mà tôi không nhận ra được cô ngay.

Lucienne rạng rỡ lên:

- Thật à? Bác sĩ nhớ em! Em lại phải cám ơn bác sĩ về cái món một trăm

quan mà bác sĩ đã bắt bà mụ trả cho em.

- À... à vâng.

Anh nhớ ra rằng sau khi bị thất bại với bà Boucher, anh có lấy tiền tủi

gửi cho cô.

- Tôi rất tiếc là bà ta không chịu gửi cả ba trăm quan cho cô.