KHẢI HOÀN MÔN - Trang 440

- Phải.

- Vào một buổi tối như thế này?

Lucienne e dè ngước mắt nhìn Ravic, rồi mỉm cười.

- Em có thì giờ... - Cô nói.

Hôm nay mình thế nào ấy nhỉ? - Ravic tự hỏi -Chẳng lẽ mình có vẻ đói

khát đến mức cô điếm nào cũng đến gặp mình chào hàng?

- Cô ở xa quá Lucienne ạ. Tôi thì lại còn quá ít thì giờ.

- Ồ, không phải về nhà em đâu. Phải đừng để cho Bobo biết.

- Sao, Bobo không biết cô làm gì hết ư?

- Có ạ, với những người khác ấy. Chính Bobo giữ tiền. - Cô mỉm cười -

Anh ấy còn trẻ quá. Cứ sợ em không đưa hết tiền.

- Và vì thế cho nên không thể cho anh ta biết?

- Không phải đâu ạ. Nếu biết thì anh ấy sẽ ghen. Mà anh ấy ghen thì như

điên như dại ấy.

- Cứ lần nào cô đi với ai anh ta cũng lại ghen à?

Lucienne ngạc nhiên nhìn Ravic.

- Dĩ nhiên là không rồi. Những người khác là chuyện làm ăn.

- Tôi hiểu rồi. Chỉ có khi nào không dính gì đến tiền nong anh ta mới

ghen chứ gì?

Lucienne ngập ngừng một lát. Rồi cô đỏ mặt.