KHẢI HOÀN MÔN - Trang 48

- Hình như đã có một lần. Tôi không chắc.

- Tờ hóa đơn này ghi chi phí của hai tuần. Ông ấy... - Ravic không sao

mở mồm gọi tên người chết ra được, tuy xem hóa đơn anh biết ông ta là
M.Raczinski - Ông ấy có thanh toán hóa đơn đều đặn không?

- Có, bao giờ ông ấy cũng thanh toán đúng kỳ. Ông ấy nói trong hoàn

cảnh chúng tôi đó là điều tối quan trọng.

- Cái lão chủ này thật đểu cáng! Cô có nhớ là ông ấy để biên lai tuần

trước ở đâu không?

- Tôi không biết. Bao nhiêu giấy tờ ông ấy cất hết vào chiếc va-li nhỏ.

Có tiếng gõ cửa. Ravic không giấu nổi một nụ cười. Người khiêng đồ

đưa mấy cái va-li tới. Theo sau là ông chủ khách sạn.

- Đủ chưa? - Ravic hỏi người thiếu phụ.

- Đủ ạ.

- Tất nhiên là đủ! - Ông chủ làu bàu. - Chứ ông tưởng sao hả?

Ravic chỉ chiếc va-li nhỏ nhất.

- Cô có chìa khóa không?

- Chìa khóa đều để trong túi áo com-lê của ông ấy. Trong tủ này.

Ravic mở tủ. Trong tủ chẳng có gì.

- Sao đây? - Anh nhìn ông chủ hỏi. Ông ta quay sang người khiêng đồ

càu nhàu nhắc lại câu hỏi - Sao thế này?

Anh khiêng đồ nói lắp bắp.