KHẢI HOÀN MÔN - Trang 649

Vết thương như xám dần đi. Như thể một hơi thở của bóng tối đã lướt

qua. Ravic đã sắp sẵn một ống tiêm caféine.

- Coramine, nhanh lên! Ngừng gây mê!

Anh tiêm một ống thứ hai.

- Bây giờ mạch ra sao rồi?

- Không thay đổi.

Máu vẫn giữ cái sắc xin xỉn như chì.

- Chuẩn bị một ống tiêm adrénline. Chuẩn bị bình ôxy!

Máu cứ đen dần. Như thể có những đám mây giông in bóng lên.

- Máu! - Ravic tuyệt vọng nói - Giá tiếp máu được! Nhưng tôi lại không

biết nhóm máu của cô ấy.

Khí oxy bắt đầu tuôn.

- Không thấy gì sao? Eugénie? Vẫn không thay đổi gì sao?

- Mạch xuống. Trăm hai. Rất yêu.

Sự sống dường như đang trở lại.

- Bây giờ thế nào? Đỡ không?

- Vẫn thế.

Anh đợi thêm.

- Thế bây giờ?