KHẢI HOÀN MÔN - Trang 85

- Không.

Ravic ngồi xuống chiếc ghế bành duy nhất của căn phòng. Bộ lò xo kêu

cót két. Có một chiếc lò xo đã gãy hẳn.

- Cô sắp đi đâu phải không? - Anh hỏi.

- Vâng. Nhưng để lát nữa cũng được. Ồ, chẳng có việc gì đâu, chỉ đi

loanh quanh một lát cho đỡ tù túng thôi. Không biết làm gì khác.

- Dĩ nhiên, trong mấy ngày nữa. Cô không quen ai ở Paris à?

- Không.

- Không có lấy một người nào sao?

Cô mệt mỏi gật đầu.

- Không có một ai, trừ ông, ông chủ khách sạn, anh trực tầng và cô hầu

phòng.

Cô mỉm một nụ cười nhợt nhạt.

- Ít quá phải không?

- Vậy ông...

Ravic cố nhớ lại tên người đàn ông đã chết. Anh quên mất rồi.

- Ông Raszinsky có quen một số người ở đây thật, nhưng tôi chưa gặp họ

lần nào. Chúng tôi vừa đến đây ông ấy đã lăn ra ốm ngay.

Ban nãy Ravic có ý định là chỉ ngồi lại một lát rồi về. Nhưng thấy người

thiếu phụ quá thiểu não, anh đổi ý.

- Cô ăn tối chưa?