mấy cũng không ngừng ngưỡng mộ những bộ sari.
Những anh chị họ của tôi đã chiếm khoang tiếp theo. Các cô gái đã mở bộ
trang điểm của họ. Họ nói chuyện về việc chia sẻ mascara. Tôi hiểu tại sao
cả gia đình lại phấn khích vì một đám cưới: mọi người được cùng nhau làm
gì đó.
Tôi bước ra bên ngoài và đứng ở cửa toa. Trong mấy tiếng tiếp theo đoàn
tàu sẽ vượt qua Agra, Gwalior và Jhansi. Tôi vẫn còn một ngày nữa, trong
khi đoàn tàu xuyên qua đất nước rộng lớn này, cắt qua những bang mà tôi đã
phải chiến đấu suốt năm vừa rồi. Những bang đó đã tạo nên đất nước của
chúng tôi. Những bang đó cũng chia rẽ đất nước tôi. Và trong một số trường
hợp, những bang đó đã phá hoại tình yêu đôi lứa của chúng tôi.
Đến giờ ăn tối, tàu đã đến Bhopal, tôi bèn bước vào bên trong. Họ hàng
nhà tôi chẳng thể che giấu sự phấn khích của họ khi tàu cao tốc Rajdhani
phục vụ bữa ăn miễn phí.
“Ăn các món không chay đi, người Madras sẽ không cho ăn những món
đó đâu,” bác Shipra khuyên mọi người,
“Vâng, thưa bác, trong ba ngày tiếp theo, sẽ không có người Madras, chỉ
người Tamil thôi,” tôi nói.
Bác Shipra gỡ giấy nhôm khỏi con gà của bà. “Được rồi, được rồi, bác
biết. Bang này là Tamil Nadu. Nhưng chúng ta sẽ chỉ tới Madras thôi, phải
không? Sao vé lại ghi là Chennai?”
“Cũng thế thôi mà. Giống như Delhi và Dilli,” bác Kamla vừa nói vừa
húp xúp ngô gà.
“Có phải thủ hiến của họ là một nữ anh hùng trên mấy phim cũ không
nhỉ?” bác họ tôi hỏi.
“Đúng vậy,” một bà bác khác nói, “những người phụ nữ Nam Ấn đó khá
là thông minh.”
“Thượng đế đã cho họ bộ não, ngoài ra chẳng còn gì,” một lời nhận xét
bừa bãi nữa bay tới khiến tôi cân nhắc việc nhảy khỏi con tàu.