1176
Nàng ñã giấu cha giấu mẹ, giấu cả bọn con hầu ñầy tớ, trừ có một mình Hồng
Hạnh. Nhưng Hồng Hạnh phải ở nhà ñể ñề phòng bất trắc. Một mình nàng lủi
thủi ñến cầu, chờ mãi không thấy tăm hơi người yêu ñâu cả. Cầu vắng tanh. Nép
sau bụi cây, nàng thấy mỗi lúc một sốt ruột: - "Chẳng lẽ chàng lại lừa dối ta".
Nhưng trống lầu ñã ñổ canh hai mà vẫn biệt vô âm tín. - "Chàng tệ thật!" Đêm
hôm khuya khoắt, lại thân gái một mình, nàng ñành phải trở về không thể rốn
ñợi. Nhưng nàng ñã hữu ý ñể lại một chiếc giày của mình ở chỗ hẹn, cũng là một
cách báo cho chàng biết rằng mình có tới.
Mãi ñến gần canh năm, Lý Quốc Hoa mới làm xong công việc khẩn cho bố.
Vừa ñặt bút xuống, chàng ñã ba chân bốn cẳng chạy ñến nơi hẹn ñầu cầu. Nhưng
ôi thôi, người ngọc ñâu còn ở ñó. Nhờ có chiếc giày của nàng ñể lại mùi thơm
phảng phất, nên chàng không nghi ngờ gì nữa. Chàng ñoán là nàng ñã ñợi mình
sốt ruột, ñã trách mình hết lời và chắc là từ nay nàng mất lòng tin cậy ở mình. -
"Ôi! Bố ta ñã báo hại ta, bây giờ thì nàng còn coi ta ra gì nữa". Chàng cảm thấy
như có một sự ñổ vỡ ghê gớm, không cứu vãn ñược. Cầm lấy chiếc giày, chàng
âu yếm mãi và trong một lúc rầu lòng ñến cực ñiểm, tự nhiên hồn lìa khỏi xác.
Và chàng ngã vật xuống bên cầu bất tỉnh nhân sự.
Sáng dậy, người nhà quan tướng Kim Ngô không thấy Lý Quốc Hoa, ñâm bổ
ñi tìm nháo nhác. Họ ra ñến cầu thì thấy xác công tử với chiếc giày thơm còn ôm
ở ngực. Cả nhà họ Lý xúm quanh khóc nức nở. Câu chuyện ñưa lên quan. Bấy
giờ coi việc kinh thành có quan thiếu sư họ Trần. Nhìn thấy chiếc giày trong tay
xác người trẻ tuổi, ông ñoán ñây hẳn là một vụ án về tình duyên. Bèn sai người
ñem chiếc giày ñể ñi tìm chủ nhân của nó. Không bao lâu ñến nhà họ Trương, họ
ñã tìm ra cô gái. Nghe tin người yêu nằm chết bên cầu, cô gái họ Trương kinh
ngạc và bội phần ñau xót. Nàng không ñợi viên sai nhân bắt mình ướm giày nữa
mà cầm luôn chiếc còn lại, ra thú thực với thiếu sư, và xin quan cho mình ñược
phép ñến than khóc trước người bạc mệnh. Đến nơi, giữa ñám người ñông nghịt,
nàng chen ñại vào, gục ñầu vào thây chàng than khóc rất thảm thiết.
Không ngờ "âm dương cảm cách", Lý Quốc Hoa như ñược truyền hơi thở, tự
nhiên bừng tỉnh rồi vùng ngồi dậy y như sau một cơn mê. Nhà họ Lý khôn xiết
mừng rỡ, lạy tạ quan thiếu sự họ Trần. Thiếu sư xoa tay vui vẻ nói:
- Đôi lứa xứng ñôi ñấy, còn ñợi gì mà không cho họ kết hôn với nhau. Ta vì vụ
này vô tình trở thành mụ mối cho hai nhà.
Cả hai gia ñình vui vẻ nhận lời. Thế là sau một tiệc cưới mà tiếng ñồn vang
dậy kinh thành, chàng và nàng trở thành vợ chồng
1
.
1
Theo bài Hương miết hành trong Toàn Việt thi lục.