1229
- Thiếp chưa chết ñâu. Cô gái tươi cười ñáp. Nếu chết rồi thì làm sao còn ñứng
ñây nói chuyện ñược với chàng. Mấy năm nay, thiếp hàng ngày tựa cửa ñợi
chàng. Hôm nay ñược gặp lại nhau, thiếp vui mừng biết mấy. Mời chàng vào ñi
kẻo mưa.
- Nhà có ai không? Nàng ở với ai thế?
- Ở với người cô. Ở ñây ñôi ta có thể ñược tự do. Không một ai quấy nhiễu
ngăn cấm chúng mình cả.
Nghe lời nàng nói, chàng họ Lê có vẻ ngờ vực. Anh rụt rè bước vào.
Trong nhà bày biện có vẻ khác với ngôi nhà ngày xưa anh ngồi dạy học,
nhưng anh không tiện nói. Nhà vắng vẻ chỉ có một bà cô hom hem và nặng tai.
Nhưng chỉ trong một chốc, cô gái ñã gọi tới năm bảy người có cả ñàn ông và ñàn
bà. Họ vật lợn, giã giò, ñồ xôi, gói bánh, khiêng bàn dọn ghế rất tấp nập. Anh
hỏi cô gái khi cô gái lại ngồi bên cạnh:
- Giết lợn ñồ xôi làm gì vậy?
- Để làm lễ cưới chúng ta ñấy! Sao chàng hiểu chậm thế!
- Không có bố mẹ họ hàng hai bên dự sao?
- Có chứ. Có cô ruột. Có ông bà nội. Nhưng cũng phải làm giấu giếm một tý.
Nếu có bố mẹ thì chàng chẳng lấy ñược thiếp ñâu. Vả, còn có xóm làng quanh
ñây ñến chứng kiến cho ñôi ta.
Cô gái thấy anh có vẻ bỡ ngỡ, liền dắt anh vào buồng. Trong buồng bài trí rất
ñẹp. Cô gái lấy ra tất cả những vật kỷ niệm hồi còn trẻ trong ñã có chiếc lược
anh ñồ họ Lê tặng mình ngày trước, cho anh xem.
Nhìn thấy chiếc lược sừng cũ, anh ñồ cảm thấy yên tâm hơn. Anh rụt rè sờ thử
vào người cô gái. Thấy nàng vẫn xinh xắn mềm mại như ngày xưa, mọi ngờ vực
của anh ñồ bỗng trút ñi ñâu mất sạch. Chỉ trong một chốc, cỗ bàn ñã bày xong.
Khách ñến dự khá ñông, có cả ông bà nội cô gái, bà cô lúc nãy và nhiều ông già
bà lão khăn áo ñều ñẹp ñẽ chỉnh tề. Người ta mời hai anh chị vào trước bàn thờ
làm lễ. Mùi hương trầm sực nức. Một ông cụ khấn vái hồi lâu rồi cuối cùng quay
ra chúc cho hai anh chị "bách niên giai lão". Chàng họ Lê thấy cô gái ñứng trước
ánh ñèn, gò má ñỏ lên vì có vẻ thẹn thò.
Sau ñó họ ngồi vào mâm. Hai vợ chồng ñược ngồi riêng một mâm ở trong
buồng. Cô gái ăn nhỏ nhẹ, nhưng anh ñồ bụng ñói sẵn nên cảm thấy ngon
miệng. Phía ngoài, tiếng ñũa bát chạm nhau và tiếng chuyện trò râm ran. Cuối
cùng cảnh vật lại chìm vào vắng lặng như lúc mới ñến.
Hai người cùng nằm lên giường tỉ tê trò chuyện. Anh ñồ chưa bao giờ thấy
sung sướng và thoải mái ñến thế. Anh ñọc những vần thơ tả nỗi nhớ nhung sầu