1258
họ từ giã nhau, người này nói với người kia: - "Thôi, cơm no rượu say, tôi xin vô
phép, mai ta lên quan sớm". Ngốc ta lại học thuộc lòng câu này. Cho như thế là
ñã ñủ, và ñi bộ suốt ngày ñã mệt, bụng lại ñói, chàng Ngốc bèn trở về nhà thổi
cơm ăn, rồi lên giường nằm nhẩm lại những câu vừa học. Đoạn ngủ quên lúc
nào không biết.
Ngày hôm sau, chàng Ngốc ăn mặc chỉnh tề ñi sang nhà bố mẹ vợ.
Khi ñến nơi ñã thấy khách khứa tấp nập, cỗ bàn bày la liệt, hai họ ñang chia
nhau ngồi vào tiệc. Ngốc ta chẳng nói chẳng rằng bước vào cổng.
Một người nhà chạy vào loan báo cho bố mẹ vợ Ngốc và chàng rể mới biết là
chàng rể cũ tự nhiên không mời mà ñến. Mọi người cười ồ tỏ ý khinh thường,
nhưng cũng bảo người nhà ra mời Ngốc vào xem hắn ta ñịnh làm gì cho biết. Họ
ngạc nhiên thấy Ngốc ung dung ngồi phịch xuống một ñám cỏ trước sân, vừa
ngồi vừa nói câu nói thứ nhất học ñược ngày hôm qua:
- Thênh thênh ngồi ñám cỏ xanh hơn ngồi chiếu hoa.
Cho rằng lời nói ñó có ngụ ý thách thức, nhiều người từ chỗ coi thường Ngốc
chuyển sang lo lắng. Họ bèn ñứng lố nhố ở cửa nhìn ra ñể dò thái ñộ. Ngốc ñang
ngồi, nhìn thấy họ, sực nhớ tới câu thứ hai ñã học ñược, liền chỉ ngón tay vào
nhà mà nói:
- Thập thò, thập thò, lo chẳng chết?
Từ lo lắng, mọi người chuyển sang sợ sệt khi cảm thấy trong câu nói thứ hai
của Ngốc không phải chỉ là sự thách thức mà còn có ý ñe dọa.
Thầy khóa hết ñứng lại ngồi, rấm rứt như sắp có tai vạ. Hắn bảo bố vợ: "Thằng
này không phải ngốc nghếch như bố tưởng. Con cho rằng nó ñang có âm mưu gì
ñây". Nhưng người bố vợ thì vẫn coi thường Ngốc, ñáp: - "Con ñừng lo. Nó ù lì
như một hòn ñá. Bố dám ñoan với con rằng nó chẳng có phá ñám gì ñâu!".
Tuy nhiên, ông cũng ra lệnh cho mời chàng Ngốc vào nhà, nhưng chỉ ñưa anh
vào ngồi ở những mâm phía dưới dành cho kẻ hầu người hạ. Đó là hạng cỗ
xoàng ñã không có nem, mọc, giò, chả, lại cũng không có rượu. Họ thấy Ngốc ta
vui vẻ bước vào ngồi lên chiếu. Và sẵn ñói bụng, anh cầm ñũa bát ăn rất ngon
lành. Bố vợ bảo nhỏ chàng rể mới: - "Con thấy không. Thậm chí nó cũng không
biết nhục. Bố nói có sai ñâu mà". Nhưng ñang ăn, Ngốc ta cũng không quên câu
nói thứ ba ñã học ñược, nên anh ngừng lại, mỉm cười nói:
- Thượng ñiền tích thủy, hạ ñiền khan.
Nghe câu ñòi rượu uống một cách rất văn hoa, thầy khóa sợ xanh cả mắt. Hắn
bụng bảo dạ: - "Nó nói ñược những câu như thế thì nhất ñịnh nó không chịu ñể
mất vợ ñâu, chỉ tại lão già khuyên dỗ, một hai nói nó chẳng biết gì. Thực ra nó