KHO TÀNG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM - Trang 519

519

việc chăn ngựa. Công việc mệt nhọc ñó làm cho chàng rã rời tơi tả. Chàng chỉ
buồn một nỗi là mụ Lường bắt mỗi người ở một phương không bao giờ ñược
gặp nhau. Cứ như thế sau ba năm trời, chàng bặt tin của quê hương xứ sở.
Nhưng chàng cũng dần hiểu rõ mưu mô gian xảo và tình hình trong nhà mụ
Lường.

Một hôm ñang cho ngựa ăn cỏ ở bến sông, chàng bỗng gặp một ñạo sĩ ngồi

bên vệ ñường. Thấy trước mặt ñạo sĩ có bày một quả bưởi, chàng lấy làm lạ, lại
hỏi mua ăn. Đạo sĩ lắc ñầu:

- Bưởi này không phải bán ñể ăn ñâu.

- Thế thì dùng làm gì?

- Nó dùng ñể nhắn tin tức với bất cứ người nào trong thế gian.

Nghe nói thế, chàng nhớ ñến người vợ yêu của mình sau ba năm ñằng ñẵng

không một tin tức và chắc ñã khóc kiệt nước mắt. Cho nên chàng xoắn xuýt:

- Ngăn sông cách núi, chẳng biết có dễ ñưa ñến nơi chăng?

Đạo sĩ ñáp:

- Hãy viết một bức thư, dùng dao rạch một chỗ ở ñằng cuống rồi nhét thư vào.

Đưa ra trước bến này, khấn to tên và chỗ ở của người mà mình muốn nhắn, rồi
vứt xuống nước và nói: "Bớ bưởi, hãy ñi cho ñược việc!" tự khắc nó sẽ vượt
sông vượt biển ñến tận tay người ñó, dù xa bao nhiêu cũng không thất lạc ñược.

Tuy không tin gì lắm nhưng chàng cũng mua lấy quả bưởi ñể cầu sự may rủi.

Chàng viết một bức thư rất dài kể tất cả mọi việc xảy ra. Và khi nhìn thấy quả
bưởi vượt sóng trôi về phương Bắc, lòng chàng mới thực tràn trề hy vọng.

*

* *

Từ ngày người chồng thân yêu vượt vời thấm thoắt ñã ba cái Tết mà không

thấy trở về, vợ phú thương hết sức lo buồn. Cả ñoàn người trên thuyền không
hiểu sao cũng bặt không một tin tức. Có lẽ thuyền ñã gặp bão, hoặc ñã gặp bọn
cướp biển và không một mạng nào sống sót. Nghĩ thế nên mọi nhà ñã thiết bài vị
và ñể tang. Và nàng ñã rơi không biết bao nhiêu là giọt lệ. Dầu vậy, nàng vẫn
không chịu tuyệt vọng, hàng ngày vẫn kiên nhẫn ra ngóng những cánh buồm
ngoài xa tít.

Một hôm như lệ thường, nàng ñang ñứng trên bến, chợt trông thấy một quả

bưởi trôi ngược dòng. Lấy làm lạ, nàng vội chạy xuống bến ñứng xem. Thì lạ