823
- Ô hay tôi ñi tìm nàng khắp nơi mà không thấy, không ngờ lại gặp ở ñây!
Câu chuyện từ ñấy trở nên thân mật ñậm ñà hơn. Bà chúa ñộng nói:
- Em nó tên là Giáng Hương. Ngày trước ñi xem hội mẫu ñơn không may gặp
rủi ro, nhờ có chàng tận tình cứu giúp. Âu ñó cũng là duyên trời. Chàng ñã có
lòng cất công ñi tìm, nay ñến gặp nhau, hãy mở tiệc hoa ñể phỉ lòng khao khát.
Từ Thức thấy không gì ñẹp lòng hơn thế nữa. Lập tức ñêm hôm ấy trong bữa
tiệc tưng bừng có quần tiên tụ hội, hai người chính thức làm lễ giao bôi. Khách
tiên từ các ñộng vui vẻ cạn chén chào mừng chàng rể mới ñến nhập tịch làng
tiên, và chúc tụng cuộc tình duyên tốt ñẹp của hai người.
Ngày lại ngày nối nhau trôi qua, Từ Thức làm rể cõi tiên bấm ñốt ngón tay ñã
ñược ba năm. Cuộc ñời mới hoàn toàn khác với cảnh sống trần gian ngày trước.
Cơm ăn áo mặc và mọi vật dụng cần thiết, chàng ñều có sẵn, không thiếu một
thứ gì. Sắc ñẹp tuyệt vời, tính nết hiền dịu của Giáng Hương luôn luôn làm cho
chàng thỏa dạ. Chàng lại ñược ñi ngao du các ñộng tiên, thơ ngâm vịnh làm ra
thao thao bất tuyệt. Tuy nhiên, lâu dần, Từ Thức lại thấy như thiếu một cái gì,
một hôm chàng tâm sự với Giáng Hương:
- Xa cha ngái mẹ ñã lâu, muốn về thăm một chuyến có ñược chăng?
Thấy vợ ngần ngừ chàng nói thêm:
- Chỉ cho về gặp bà con xóm làng một lần chót, rồi tôi sẽ ñến ñây ở với mình
mãi mãi.
Giáng Hương thủ thỉ khuyên dỗ chồng hãy bỏ cái ý nghĩ trở về vì cõi tục và
cõi tiên là hai con ñường cách biệt. Nhưng Giáng Hương càng khuyên bao nhiêu
thì nỗi nhớ nhà của Từ Thức càng nặng bấy nhiêu. Thấy chồng tuy không ñòi về
nữa nhưng nét mặt ngày một héo hon. Giáng Hương ñành phải thưa với mẹ. Mẹ
nàng thương hại:
- Không ngờ gã ấy còn lưu luyến bụi hồng ñến thế!
Nói rồi cho người ñẩy xe mây ñến cho Từ Thức trở về. Chàng vội vã từ giã vợ
và mẹ vợ, từ giã các bạn tiên, rồi bước lên xe. Chỉ trong chớp mắt, chàng ñã thấy
lại quê hương cũ. Các rặng núi, con sông, những lũy tre dưới mắt chàng vẫn
không có gì khác xưa. Xe ñặt chàng xuống giữa một bến sông, nơi mà ngày còn
nhỏ chàng vẫn ra ñấy tắm mát và bơi lội. Nhưng khi nhìn kỹ cảnh vật thì Từ
Thức lấy làm ngờ ngợ. Mới ba năm mà nhà cửa vườn tược làm sao ñã khác. Dân
làng cũng chẳng có một người nào quen mặt. Hỏi một người ñi ñường, người ấy
cho biết ñúng là tên của làng chôn rau cắt rốn của mình. Nhưng khi hỏi ñến bố
mẹ và em gái thì ai cũng lắc ñầu trả lời không biết.
Sau cùng, Từ Thức ñem họ tên của mình hỏi thăm các cụ già trong làng, thì
một người ngẫm nghĩ hồi lâu rồi ñáp: