864
Người học trò nhận lời và lại tiếp tục lên ñường. Anh ñi mãi rồi cũng ñến ñích.
Nhưng khi muốn vượt biển ñể tìm ñến hỏi ñảo chỗ Ngọc Hoàng thường ngự
xuống thì thấy một trời một nước mênh mông, chẳng có thuyền bè gì cả. Anh
ngồi lại ở trên bờ chờ ñợi. Chờ luôn ba hôm không thấy gì, anh không khỏi sốt
ruột. Bỗng một hôm anh trông thấy một con ba ba khổng lồ nổi lên mặt nước bơi
vào bờ, hỏi anh có việc gì mà ngồi chờ ở ñây. Người học trò liền kể hết tâm sự
của mình cho ba ba nghe và nói lên ñiều mong mỏi trước mắt là chờ gặp một
con thuyền ñể ñi nhờ ra ñảo. Ba ba nghe vậy liền bảo:
- Anh cứ trèo lên lưng tôi, tôi sẽ vui lòng ñưa giúp anh ra ñến tận ñảo. Nhưng
nhân thể nhờ anh hỏi hộ Ngọc Hoàng cho tôi là tại sao tôi sống ở ñây ñã ñược
một ngàn năm rồi mà vẫn cứ thế này mãi chứ không thay ñổi.
Người học trò lại nhận lời của ba ba. Anh ngồi lên lưng ba ba ñể cho con vật
rẽ sóng ñưa mình băng qua muôn trùng sóng nước. Đảo xa mù tít ngày một rõ
dần. Không bao lâu, bàn chân anh ñã giẫm lên ñảo. Anh còn tiếp tục ñi một ñoạn
ñường rất dài và trèo lên tận ñỉnh một ngọn núi. Theo lời chỉ dẫn thì ñây chính là
chỗ Ngọc Hoàng thỉnh thoảng thường ngự xuống nghỉ ngơi. Cho nên, anh dừng
chân lại và gắng sức chờ ñợi. Quả nhiên ba hôm sau, vào một buổi sáng, bỗng có
một vầng sáng từ trên trời bay vụt xuống ñỉnh núi, Ngọc Hoàng từ trong vầng
sáng bước ra rồi khoan thai tới ngự trên một cái ngai ñầy châu báu rực rỡ.
Không rụt rè một tí nào, anh học trò tiến ñến trước mặt Ngọc Hoàng quỳ xuống
tâu xin. Nhìn thấy anh, Ngọc Hoàng chau mày:
- Nhà ngươi muốn cái gì mà ñến ñây.
Người học trò chưa vội hỏi việc của mình, anh bắt ñầu kêu hộ việc của ba ba.
Ngọc Hoàng nghe xong, liền nói:
- Nó có hòn ngọc ở trong cổ nên không hóa kiếp ñược. Chỉ cần bỏ ngọc ra là
hóa ñược ngay.
Anh lại ñem việc của người trồng cam ra tâu. Ngọc Hoàng bảo:
- Những cây cam ấy không có quả là vì dưới gốc của chúng có vàng. "Kim
khắc mộc" nên mới như thế.
Anh học trò lại chuyển sang hỏi hộ cho người con gái câm. Ngọc Hoàng bảo:
- Nó không nói ñược là vì chưa có ông trạng nào ñến "khai khẩu" cho nó.
Người học trò sắp sửa chuyển sang hỏi việc cho chính mình, thì không ngờ
Ngọc Hoàng thượng ñế thấy anh hỏi mãi nên học mình, gắt:
- Bực quá! Ta ñến ngồi ở ñây tưởng cách biệt với thiên ñình ñể kiếm chút yên
tĩnh, không ngờ lại bị bọn trần gian tìm ñến quấy rầy.