KHOẢNG TRỜI MÊNH MÔNG - Trang 28

- Chào cô.

Tôi gật đầu đáp lễ.

Ông Ebgard chìa tay vào chiếc ghế Tom vừa ngồi khi nãy:

- Cháu cần gì?

Tôi nhìn ông cười thay cho lời chào, sau đó ngồi thẳng lưng xuống ghế,

hy vọng có vẻ ngoài già trước tuổi:

- Cháu là Hattie Inez Brooks. Cháu của cậu Chester Brooks. Tôi đưa thư

của cậu Chester cho ông.

Ông Ebgard lắc đầu. Khuôn mặt ông thoáng chút ngạc nhiên:

- Sao thế này? Lạ quá.

- Bác bảo sao cơ ạ?

Ông vỗ nhẹ thân bút vào hàng ria mép:

- Bác không hề biết… thế cháu bao nhiêu tuổi rồi?

Tôi lúng túng bịa:

- Mười b…bảy ạ.

- Bao nhiêu? (Ông lớn giọng)

- Thực ra là mười sáu.

Cái bút rơi tự do:

- Trời Chester nghĩ gì thế không biết?