Y tá người Anh ngủ gật trên ghế nghe thấy động tĩnh,tỉnh dậy đo nhiệt
độ cho cô,lại giúp cô đắp lại chăn,đang đi lấy máy đo huyết áp,bỗng nhiên
giẫm phải một vật nho nhỏ trên nền nhà,nhấc chân lên xem hóa ra là chiếc
đồng hồ quả quýt vàng.Y tá cuối người xuống nhặt lên,trên nắp đồng hồ
vốn có một viên ngọc nhỏ,lấp lánh ánh sáng,y tá người Anh đó không kìm
được “ôi” một tiếng,nói: “Đẹp quá.À,là của Patek Philippe”.
Những chuyện củ đó giống như đoàn tàu hỏa,ầm ầm lắp về phía cô.Trên
tàu mùi thuốc lá trên môi anh…sân ga mưa lớn anh trơ mắt nhìn anh rời
xa…mặt trời lặn,gió lạnh trên núi Càn Sơn…hoa nhài trên vạt áo…từng
chiếc lá đỏ rơi từ trên đầu xuống,anh nói: “Anh sẽ cõng em cả đời….”.
Cuối cùng là kết thúc cả đời của anh và cô.Vận mệnh dứt khoát như
thế,dùng cách đau đớn nhất có thể để cắt đứt sự do dự của cô,cô từng có
chút dao động muốn giữ lại đứa bé này.Không phải vẫn yêu anh,mà chung
quy là một sinh mệnh nương tựa vào mình,cho nên cô do dự.Ai ngờ đến
cuối cùng vẫn là kết quả như thế.Hận đến tận cùng,không còn sức lực để
hận nữa.Y tá người Anh nói: “Không biết là ai làm rơi ở đây,chiếc đồng
hồng quý giá như thế này”.
Trước khi cô bỏ đi,từng đặt chiếc đồng hồ này trên gối anh.Qua mấy
ngày mọi việc đã xa như kiếp trước.Chiếc đồng hồ vàng nằm trên lòng bàn
tay trắng nõn nà mềm mại của y tá người Anh,lấp lánh như mới.Suốt đêm
qua cô mê man không biết gì,y tá hỏi: “Tiểu thư là của cô phải không?”.
Cô mệt mỏi, kiệt sức, nhắm mắt lại: “Không phải”.
Cô dường như không còn sức lực sống tiếp nữa.Kệ cho y tá bác sĩ đi đi
lại lại,trong phòng yên tĩnh đến tuyệt đối.Mỗi sớm mặt trời đều chiếu
xuống đầu giường cô,ánh mặt trời mùa đông nhạt như có như không,đến
chiều dần dần hướng về cửa sổ phía Tây.Từng ngày nối tiếp từng ngày,cô
dần dần hồi phục,thời gian tỉnh táo mỗi ngày dần dần lên,còn cô sống mơ
hồ,yếu ớt như con tằm trong kén,âm thầm cảm nhận thời gian trôi qua