KHÔNG NHỚ, KHÔNG QUÊN - Trang 46

Đường Diệc Thiên bước vào, gọi bọn họ lại, “Chờ chút, xách những

đồ này đến phòng dành cho khách.”

Hàn Niệm và bà Trần đều xoay người lại, Đường Diệc Thiên nói với

mọi người, “Hiện tại cô ấy chỉ là khách trọ.”

Hàn Niệm cười cười, ném nhẹ túi xách đi, “Vậy thì đến phòng dành

cho khách đi, ở đâu không phải là ăn nhờ ở đậu chứ.”