Nhảy vào trong xe, cửa xe “Đông" một tiếng đóng lại, từ nay, tôi sẽ
bước vào một thế giới mới.
Biệt thự nhà Hồng Thiếu Nhu nằm ỡ lưng chừng núi, khi xe chạy qua
các ngôi biệt thự độc lập liên tiếp, cuối cùng xe dừng lại trước một ngôi biệt
thự không có gì đặc biệt.
Phải nói, biệt đặc điểm duy nhất của ngôi biệt thự này, chính là nằm ở vị
trí trung tâm, được bao quanh bởi các ngôi biệt thự còn lại.
Tôi cảm thấy buồn bực, lời đồn đãi trong giang hồ, Hồng gia không phải
có tiền bình thường, mặc dù các ngôi biệt thự nơi này có giá cả xa xỉ, nhưng
ở trong cảm nhận của tôi, nơi hắn ở, phải là một nơi lớn nhất xa hoa nhất
được gắn các trang thiết bị tối tân nhất, nhưng bây giờ xem ra, sự thật
không phải như vậy.
Chẳng lẻ giống như Lý Bồi Cổ nói, lời đồn đãi trong giang hồ đều
không thể tin?
Tôi bắt đầu suy nghĩ đến cái vấn đề mình có thể được ăn thịt thỏa thích
không mà lo lắng.
Nhưng về sau này mới biết được, tất cả biệt thự ở ngọn núi này đều là
của Hống Thiếu Nhu, hắn mua hết, phân cho các vệ sĩ hắn tín nhiệm ở.
Dù sao cũng là một thương nhân giàu có, tìm đỏ mắt trong biển người,
trói hắn lại vơ vét hết tài sản tiền bạc cũng có thể xài đến mấy đời, sự hấp
dẫn này thật là quá lớn.
Theo nghĩa ẩn dụ, Hồng thiếu giống như là một bàn sáng lóng lánh thơm
ngào ngạt màu sắc tươi đẹp hương vị nồng nàn một chiếc đũa nhẹ chạm vào
cũng có thể làm cho miếng thịt kho tàu chảy ra mỡ, ai cũng muốn đến nếm
thử một chút.