Tôi cẩn thận nhìn mặt hắn, những đường viền duyên dáng này, trong mắt
màu xám xanh dưới ánh trăng trở nên sâu sắc, khóe miệng tôi nhếch lên:
"Không, không phải nguyên nhân này, thật ra thì, anh là đang muốn chấp
nhận dì Bích."
"Tôi không hiểu cô đang muốn nói gì." Mara xoay người muốn rời đi,
mái tóc màu đen bi gió thổi bay trong không trung mang đầy cảm xúc.
Tôi chắn ở trước mặt hắn.
"Anh không cho dì Bích pha cà phê, nấu cơm hay trải giường cho anh,
tựa như anh đang cự tuyệt tất cả những gì dì Bích làm cho anh." Tôi đưa
ngón tay chỉ về phía bồn hoa hồng trong bồn hoa: "Nhưng anh lại trồng
vườn hoa hồng mà dì Bích thích nhất ở nơi này, anh luôn luôn đến nhìn bọn
nó, là bởi vì bọn nó ở trong lòng anh, chính là dì Bích, anh đây là đang lặng
lẽ nhích lại gần dì Bích."
"Trí tưởng tượng của cô cũng quá phong phú rồi, tôi đến đây, chỉ là
muốn tránh mặt cô. Bây giờ, mời cô tránh ra." Cả gương mặt Mara phủ một
tầng phiến băng mỏng.
Tôi là một sợi gân rắn chắc, nên sẽ không cho phép thất bại: "Nếu như
anh thật sự hận dì Bích, anh sẽ không đồng ý sống cùng dì dưới một mái
nhà, sẽ không ngày ngày nhìn thấy dì để chọc cho mình không vui. Anh
muốn nhìn thấy dì, nhưng là lại không thể tiếp nhận dì. Đến tột cùng là tại
sao, Mara, anh đang sợ điều gì, hay là muốn bảo vệ cái gì? Chẳng lẽ. . . . . .
.Anh đang bị ai đó kiềm chế sao?
Tôi bỗng nhiên phát hiện ra một vấn đề, Mara luôn làm ra những chuyện
cự tuyệt dì Bích ở trước mặt rất nhiều người.
Là muốn làm cho ai thấy sao?