Nhất thời tôi có cảm giác binh đến dưới thành, vô cùng lo lắng.
Không thấy tôi tiếp lời, anh nắm chặt cằm, uy hiếp: "Không nói cũng
được, dù sao nếu em không đến, Hồng Thiếu Nhu sẽ tự tìm tới cửa nói ra
chân tướng, như vậy, chúng ta cùng chờ anh ta cũng tốt."
Hiện tại, trước mắt tôi chỉ có hai con đường.
Một là nói cho Lý Lý Cát chân tướng của sự việc.
Hai là phải đi tìm Hồng Thiếu Nhu, xem xem có cách nào khác tiếp tục
giấu sự việc này đi không.
Tôi từng đấu tranh.
Mở miệng, do dự một hồi lâu, rốt cuộc nói: "Em muốn thẳng thắn một
chuyện, đó là, đó là, đó là. . . . . ."
Nói liên tục ba chữ đó là, tôi vẫn không có dũng khí nói ra sự thật.
Chẳng lẽ nói thật cho anh biết, tiểu muội muội của tôi và tiểu đệ đệ của
anh trai anh tại thư phòng đã tiến hành gặp mặt thành công?
Tôi sợ sau khi nghe tôi nói xong, lời đầu tiên Lý Lý Cát nói là giết, sau
đó giết cả nhà tôi.
Cuối cùng, tôi lựa chọn cách thứ hai.
"Vốn là trời xanh mây trắng, đột nhiên thiên địa biến sắc, cát bay đá
chạy, luồng yêu khí nổi lên bốn phía."
Tôi yên lặng đã lâu ngày, Quỷ Kiến Sầu thấy người lo gặp rắm cuộn
cộng thêm nước tiểu chảy, rốt cuộc cục gạch vàng cũng lại được thấy ánh
mặt trời rồi.