KHU TRẠI TRONG THẢO NGUYÊN - Trang 104

XIII

LÁ THƯ

Bỗng nhiên Pêchya thấy Gavrik đi về phía mình, tay vung vẩy cành dạ

hợp trắng nở hoa. Pêchya không tin ở mắt nó nữa. Chẳng lẽ Gavrik ra tiễn
nó chăng?

Điều đó chẳng hợp với tính tình Gavrik chút nào.

- Cậu đến làm gì? - Pêchya nghiêm giọng hỏi.

- Đến tiễn chứ sao - Gavrik đáp và đưa cho Pêchya cành dạ hợp với vẻ

hờ hững trần đời.

- Cậu sao thế, hóa rồ rồi à?

- Không - Gavrik đáp.

- Thế là thế nào?

- Tớ là học trò của cậu. Cậu là thầy dạy của tớ. Anh Têrenti bảo phải

kính trọng thầy học. Đúng không nào?

Mắt Gavrik lóe lên một nụ cười dò xét.

- Đừng đùa.

- Không đùa tí nào cả - Gavrik nắm chặt lấy khuỷu tay Pêchya, nói

một cách nghiêm trang - Có việc. Ta đi quanh một tí đi.

Hai đứa đi dọc bến tàu, suýt dẫm lên những con bồ câu lười nhác ở

bến cảng đang đi lại từng đàn trên đường, mổ hạt ngô.