KHU TRẠI TRONG THẢO NGUYÊN - Trang 298

nào. Nhưng mặc dù vẻ mặt của hai gã “Ba-tư” rất kín đáo, nhưng vẫn có
thể cảm thấy rằng tình hình hỏng bét.

Xem xong vườn, hai gã “Ba-tư” thì thào bàn tán, hai cái mũ da cừu

non ghé sát vào nhau.

- Phải tưới, - một gã nói với bác Tachyana, rồi họ lại thì thào và lặng lẽ

bỏ đi.

- Này, thế nào chứ? - Bác hỏi, lật đật đuổi theo hai gã kia ra cổng.

- Phải tưới, - Gã “Ba-tư” nhắc lại, dừng bước, và suy nghĩ một lát, nói

thêm: - Hoa quả này cho không chúng tôi cũng không lấy.

- Ấy, các ông cứ nói quá lời thế thôi chứ, - gắng làm duyên, bác nói,

muốn biến việc ban nãy thành chuyện đùa. - Chúng ta sẽ nói với nhau một
cách nghiêm chỉnh.

- Để khỏi phải mặc cà lôi thôi, tất cả anh đào và mận non trên cây,

chúng tôi trả mười hai karbôvanet

57

, - gã “Ba-tư” nói và ấn sâu cái mũ

xuống sát lông mày.

Bác tức đỏ mặt lên. Mười hai rúp, số tiền quá ư nhố nhăng, rẻ mạt đến

mức chỉ có thể coi là sự lăng nhục chứ không có gì khác. Thậm chí bà lại
tưởng bà nghe nhầm.

- Bao nhiêu? Các ông trả bao nhiêu?

- Mười hai karbôvanetc, - gã “Ba tư” nhắc lại nhấn mạnh cải từ

“karbôvanet” của dân đánh xe ngựa thuê bằng giọng đặc biệt thô lỗ.

- Chú Vaxili Pêtrôvits, chú nghe thấy không? - Bác thốt lên, hai tay

vung cao, và cười khanh khách một cách thiếu tự nhiên.

- Sao? Số tiền khá rồi, - gã “Ba tư” nói - Nhận đi, bây giờ còn được

giá ấy, chứ một tuần nữa thì đến năm rúp cũng không đắt, chỉ tổ chai tay vô
ích.

- Quân thô bỉ! - Bác thốt lên.