KHU VƯỜN GIỮA HAI KHUNG CỬA SỔ - Trang 390

Thấy có hơi có lỗi, Tú nói lời cảm ơn mẹ. Nhưng xong việc, mẹ vẫn

chưa rời phòng mà nhìn quanh tìm gì đó.

"Nhi đâu?" Mẹ hỏi.

"Dạ Nhi về nhà tắm rồi."

Gật đầu, mẹ kéo tay Tú lại giường và ngồi xuống. "Vậy tâm sự với mẹ

một chút."

Giọng mẹ có vẻ nghiêm chỉnh. Tú biết mẹ sắp hỏi về chuyện của hai

người. Có chút run nhưng rồi Tú cũng phải nghe lời.

"Mẹ nói nè. Hai đứa lớn rồi, mẹ biết mẹ không thể quản thúc, nhưng

không có nghĩa là mẹ sẽ không nhắc nhở. Làm gì thì làm, nhưng không
được ỷ y là không dính bầu mà không có trách nhiệm đó nhé. Hai đứa phải
có trách nhiệm với bản thân và cả đối phương."

"Dạ...con hiểu."

"Thấy hai đứa nghiêm túc thì mẹ cũng an tâm. Nếu con muốn tình cảm

lâu dài, thì trước tiên phải tin tưởng lẫn nhau và bỏ ngoài tai những lời nói
không đáng để tâm đi nghe chưa. Hãy suy nghĩ vì sao mình lại bắt đầu mà
đừng nên bỏ cuộc."

Tú nghĩ chắc là anh hai đã kể cho mẹ nghe chuyện hồi chiều.

"Lại đây." Mẹ kéo và ôm Tú vào lòng. "Con gái của mẹ lớn rồi. Mới

ngày nào tay con chỉ nắm vừa một ngón tay của mẹ." Nói rồi mẹ như cố
nén lại xúc động. "Con có vui với cuộc sống hiện tại không? Con có vui với
những gì con đang có được?"

Tú gật đầu. "Con hạnh phúc lắm. Con có mẹ, có cả nhà làm điểm tựa

cho con. Con có Nhi bên cạnh. Thật sự chẳng thể ngờ được có một ngày

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.