KHÚC LAN CAN GÃY - Trang 54

Tôi nghe đầu nặng ghê gớm. Những dự tính lại một lần nữa đổ vỡ. Chợt
Đồng nói khẽ bên tai tôi:

- Anh có nghi… thằng Đĩnh không?

Tôi nhìn lên, thấy Đĩnh đang cười hô hố với mấy tên bạn ra vẻ thích thú
lắm. Tôi nói:

- Ừ, có lẽ vậy.

- Nhưng không có một bằng chứng nào.

Tôi chán nản, im lặng. Tập vở để dở dang trước mặt. Trên bàn giáo sư, bức
thư khả ố còn kia. Và con rắn gớm ghiếc vẫn còn nằm khoanh tròn trên
ghế.