KÍ ỨC ĐÔNG DƯƠNG - Trang 35

lên phố cũng chỉ thấy bạt ngàn những bụi tre trúc, cây dừa, đôi chỗ
có một bậc dốc xuống bến như bất cứ làng nào ven sông. Đến khi
thấy thấp thoáng chỏm tháp chùa đỉnh núi Phu Xỉ, mới biết đấy đã
vào tới trung tâm Luông Pha-bang. Tất cả các thị trấn, các thành phố
nước Lào như đều mọc ra giữa rừng cây.

Luông Pha-bang, thành phố trong vườn dừa và trong bóng

xanh rờn vườn chùa những cây chăm-pi - cây hoa ngọc lan.

Con sông Nậm Khan từ thượng nguồn chảy ra đến đấy còn làm

duyên uốn mình một quãng rồi mới chịu hòa vào sông Mê Kông.
Trong dải đất hẹp giữa hai triền sông gặp nhau, chỗ đầu nhọn vút ấy
là thành phố cổ Luông Pha-bang có núi Phu Xỉ sừng sững giữa phố,
mà ra ngó thấy như trái núi mọc đầu nhà. Ở Luông Pha-bang, trông
phía nào cũng thấy triền núi và chi chít những nương lúa xanh nhạt
dưới bóng mây và nghe tiếng mõ trâu gõ lãng đãng đi qua và những
mái chùa kiến trúc Bắc Lào năm lần mái nghiêng chồng lên nhau.

Luông Pha-bang, “thành phố Phật vàng”, thành phố trong màu

xanh bóng núi, chỉ có hơn hai vạn người nhưng có tới trên năm
mươi ngôi chùa. Những rặng cây tếch hoa vàng, những vườn dừa và
hoa ngọc lan trắng muốt. Phố trung tâm lượn quanh chân núi Phu
Xỉ. Mái chùa cao, ngói mốc đen, ba lần, năm lần xếp chồng nhau.

Khác chùa hai mái ở Viêng Chăn, khác chùa trong Xiêng

Khoảng chỉ có một mái đứng - mỗi nơi một kiểu nhưng đâu cũng
một kiến trúc Lào, mái và tường rêu phong đen sẫm, không ngói đỏ
ngói vàng sặc sỡ như ở một đôi chùa lai Thái, lai Miến dưới kia.

Ở đây cũng như Viêng Chăn, nhưng nghệ thuật ở đây càng

thuần Lào hơn, những pho tượng, những tấm khắc trên cửa, những
bức tranh vẽ tường, những sự tích chùa chiền vẫn chẳng khác mọi
sinh hoạt nhân gian ngoài đời sống.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.