KIẾP NGƯỜI - Trang 889

- Sao lại như vậy?

- Tôi không ở bệnh viện đó nữa. Tôi đã bỏ đi từ mười tám tháng nay.

- Anh hay thay đổi. Hình như anh không làm được một việc gì lâu.

Philip im lặng một lúc nữa, và khi chàng nói thì với một giọng lạnh lùng

- Tôi mất số tiền được hưởng trong một chuyện làm ăn không may, nên
không còn khả năng theo học nghề y. Trước hết tôi phải kiếm ăn.

- Vậy anh đang làm gì?

- Ồ!

Ả liếc nhanh về phía chàng và lập tức quay nhìn ra chỗ khác. Chàng nghĩ

chắc ả đỏ mặt. Ả bực dọc lấy khăn mùi xoa xoa xát nhẹ lòng bàn tay.

- Anh vẫn không quên nghề thuốc chứ? Ả nói dằn mạnh từng tiếng một

cách kỳ quặc.

- Không hoàn toàn.

- Vì vậy cho nên em muốn gặp anh. Giọng ả hạ thấp, tiếng nói trở thành

thì thầm khàn khàn. Em không biết em làm sao ấy.

- Tại sao cô không đi bệnh viện?

- Em không muốn đi bệnh viện để bị cái đám sinh viên cứ nhìn chằm

chằm vào mặt. Em sợ họ muốn giữ em lại.