KINH CẦU HỒN CHO AI - Trang 122

Marian đùa cợt liếc nhìn tôi và cảm ơn Reg, để chúng tôi ở lại với nhau.

Tôi hỏi nhẹ nhàng để không làm mất lòng Reg.

-Cậu bằng lòng cô ta làm việc không?

Reg nhăn mặt lại:

-Thật đáng là cô gái tôi thường mơ ước. Ông tìm được cô ra ở đâu vậy?

Tôi kể lại mọi chuyện một cách vắn tắt. Reg bỗng nổi ý ngờ vực:

-Còn chuyện Esslinger là sao? Cô ta đi chơi với Esslinger à?

-Ờ… Tối hôm nay.

-Ồ… tôi thật thất vọng. Không biết hắn làm cách nào mà rủ rê được hết

các con nhỏ đó? Chẳng có người con gái đẹp nào ở Crainville mà hắn
không tìm cách rủ đi chơi được…

Tôi cười vì dáng thảm hại của anh ta:

-Sao, có gì lạ đâu Esslinger cũng đẹp trai đấy chứ? Với lại hắn cũng dễ

dàng buông các cô thì sao các cô lại không đi chơi với hắn.

-Tôi không ưa cái mặt đó – Reg nói – Hắn đã giật của tôi không biết bao

nhiêu cô gái rồi. Hễ cứ được hắn nhìn là các cô nhào vô hắn ngay.

-Vào tuổi hắn tôi cũng vậy – tôi vừa nói đùa bước về phía bàn cái chai

uýtxki – Bạn bè tôi cũng không chịu, nhưng tôi không làm gì hơn được.

Reg khịt mũi nói giọng cay đắng:

-Với hắn thì cũng không đi xa hơn được…

Tôi rót hai lóng tay rượu vào ly: