KINH CẦU HỒN CHO AI - Trang 68

-Anh nghe gì không? Tiên sinh biết tôi đấy.

Trong tiếng nói của hắn có giọng cười nhẹ của đứa trẻ lên hai.

Người ở cửa không trả lới. Hắn bóc ra một thanh kẹo cao su, nhét một

miếng vào miệng rồi bỏm bẻm nhai. Mavey dẩu cái miệng thước thợ về
phía tôi:

-À, anh muốn tìm tôi? Để làm gì vậy?

Tôi trả lời:

Tôi là thám tử tư có giấy phép. Tôi muốn nhờ ông giúp đỡ.

Hắn nhìn chăm chú tôi và lăn tròn điếu xì gà đầy nước bọt trên môi.

-Ồ, phải rồi. Nhưng mà tôi không đồng ý lắm đâu. Ở đây người ta không

ưa loại Sherlock Holmes(°). Này, Beyfield, anh nghĩ sao về vấn đề này?

Người ở cửa gật đầu nói:

-Không ưa lắm, - giọng nói của gã cứ như từ trong rốn đưa ra.

Tôi đốt điếu thuốc:

-Thật đáng tiếc, nhưng tôi cần được giúp đỡ.

Macey đưa tay gãi mũi:

-Giúp đỡ về việc gì?

Lúc này hắn không nhìn mặt tôi mà nhìn xuống dưới chân.

-Có bốn cô gái mất tích trong thành phố này và cho đến nay thì không ai

nhúc nhích, cục cựa gì hết. Tôi được thuê để tìm họ đây.