- Chiếc ba lô không có ở đây! Qúy ròm gật gù ra vẻ hiểu biết:
- À, em biết rồi! Các anh cật tại trụ sở nhóm ở
Bãi Sau chứ gì! Không sao, lát nữa... Anh thủ lĩnh lắc đầu cắt ngang:
- Em đoán sai rồi! T ụi anh chưa từng trong
thấy chiếc ba lô đó!
Câu trả lời của anh khiến bọn trẻ há hốc miệng:
- Anh bảo sao cơ?
- Anh bảo là tụi anh chưa từng thấy qua chiếc ba lô em nói! - Anh thủ lĩnh lặp lại.
Lần này thì bọn trẻ tin là mình không nghe nhầm. Vì vậy Qúy ròm càng sửng sốt:
- T hế anh chàng đánh thó chiếc ba lô của tụi em không phải là thành viên của nhóm Hải Âu sao?
- Anh chàng đó là người của tụi anh, tên là Việt! - Anh thủ lĩnh vừa đáp vừa nhịp chiếc muỗng vào thành ly - Anh ta được giao nhiệm vụ đánh cắp một món
đồ gì đó của các em, sau đó dẫn dụ các em chạy vào hẻm nơi có bức mật thư viết trên tường. Nhưng...
Nói đến đây, anh bỗng ngập ngừng.
- Nhưng sao ạ? - Nhỏ Hạnh không nén được tò mò, hồi hộp hỏi.
- Nhưng... không hiểu sao cho đến giờ này vẫn chưa thấy anh ta quay lại! - Anh thủ lĩnh khẽ cựa quậy người trên ghế, miệng đáp nhưng mắt lại liếc về phía
cửa ra vào.
Bọn Qúy ròm lập tức ngớ người ra. T iết lộ bất ngờ của người thủ lĩnh nhóm Hải Âu khiến ba đứa trẻ kinh ngạc đưa mắt nhìn nhau. Anh chàng tên Việt nọ đã
đánh cặp chiếc ba lô của bọn mình và thoát thân cách đây hơn hai tiếng đồng hồ, lẽ ra anh ta phải có mặt tại quán kem Bốn Mùa từ lâu rồi mới đúng chứ! -
Nhỏ Hạnh thắc thỏm nhủ bụng - T hế tại sao cho đến lúc này anh ta vẫn chưa về tới? Hay là anh ta đã bị tai nạn gì đó dọc đường? Ý nghĩ u ám đó làm nhỏ
Hạnh muốn rét run. Nó ngước nhìn anh thủ lĩnh, giọng bất an:
- T heo anh, anh Việt có gặp chuyện gì không ạ?
- Chuyện gì là chuyện gì? Nhỏ Hạnh ngần ngừ:
- Nhỡ như lúc băng qua đường...
Nhỏ Hạnh không nói hết câu nhưng tất nhiên người nghe thừa hiểu nó đang lo lắng chuyện gì. Anh thủ lĩnh đặt tay lên vai nó, dịu dàng: