Nhỏ Hạnh vẫn tiếp tục liệt kê:
- Máu, mặt, mỡ, mình.
T hấy đối phương tuôn một lèo, Quý ròm tức quá:
- Mập như thằng T iểu Long mới có mỡ chứ ai mà có mỡ.
- Quý đừng có cãi bướng. Ai mà chả có mở trong người.
- T hôi được! - Quý ròm xuôi xị - Nhưng còn mình là cái quỷ gì?
- Mình là cái mình chớ sao lại là cái quỷ! T hân thể người ta chia làm ba phần: đầu, mình và tử chi...
- T hôi, thôi, khỏi đọc! - Quý ròm xua tay lia lịa
- Còn gì nữa không?
- Còn, mao quẫn, mạch máu, màng tang, mắt cá, mỏ ác...
Bất chấp vẻ mặt cau có của Quý ròm, nhỏ
Hạnh thản nhiên làm tiếp một tràng như súng liên thanh, có lẽ bộ óc điện tử của nó nãy giờ đang làm việc ghê lắm.
T rong khi T iểu Long không ngớt hít hà thán phục, nhỏ Hạnh đưa tay vỗ vỗ trán như sắp kể thêm một lô một lốc nữa cho Quý ròm sợ chơi.
Quý ròm sợ thật. Nó chép miệng, tiu nghỉu:
- Kể được như vậy coi như thắng rồi, khỏi cần kể thêm nữa. Bây giờ tới phiên
Hạnh và T iểu Long đố!
- Mày và thằng Mạnh kể những bộ phận nào trên cơ thể bắt đầu bằng chữ S đi! -
T iểu Long nhanh nhẩu.
- Quá dễ! - T hằng Mạnh nãy giờ bị ông anh ròm bắt ngậm miệng, bây giờ được sổ lòng, láu táu vọt miệng.
T iểu Long cười khảy:
- Dễ thì nói đi!
- Chữ S hả? - Mạnh khựng lại, trán nó nhăn tít