T rong một thoáng, thằng Mạnh quên phắt nỗi lo lắng trong lòng, mặt mày hớn hở:
- Giống gõ mõ quá ha!
Bọn trẻ hăng hái gõ. Xen lẫn tiếng lộc cộc, cồm cộp là tiếng bọn thú nhỏ luồn dưới các bụi, chạy trốn.
Mạnh lại cười hì hì:
- Vui quá!
Nhưng vung lên đánh xuống một hồi mõi tay, tiếng gõ yếu dần. Rồi im bặt.
Quý ròm chống dao xuống đất trước tiên. Nó
đưa tay lâu mồ hôi trán, nghiêng tai lắng nghe động tịnh.
Cử chỉ của Quý ròm kéo Mạnh trở về với thực tại. Mặt nó lập tức xám ngoét:
Sao im ru thế hở anh Quý? Mình gây ồn ào như thế, các anh ở nhóm Mèo Rừng phải nghe thấy chứ?
Quý ròm thở dài:
- Chắc chắn họ đã đi xa tụi mình lắm rồi. Nhỏ Hạnh đẩy gọng kính trên sống mũi:
- Có lẽ họ đã quẹo sang ngả khác. T iểu Long khịt mũi:
- Hay tìm không thấy tụi mình, họ vòng trở lại thành phố rồi? Biết đâu họ chẳng nghĩ mình quay về dưới đó đợi họ!
Suy đoán của T iểu Long khiến nhỏ Hạnh
không khỏi nghĩ ngợi. Ừ, có thể lắm! Biết tụi mình thất lạc, chắc chắn các anh ở nhóm Mèo Rừng phải tích cực tìm kiếm. Họ không thể để một đám trẻ lạc
lõng giữa rừng sâu được. Chắc họ cũng đã tìm mọi cách để bắt liên lạc nhau xa quá nên tụi mình không nghe thấy tín hiệu của họ cũng như họ đã không nghe
thấy lời kêu cứu của mình đó thôi. Và nếu tìm không thấy tụi mình thì họ nghĩ gì?
- T ụi nhỏ không dám liều lĩnh tiến sâu vào khu rừng lạ đâu! - Nhỏ Hạnh hình dung anh Phong sẽ nói như thế.
- Ðúng vậy! - Chắc chắn anh T hành sẽ bổ sung
- Nhất là khi tụi nó không biết rõ ràng mục đích của chuyến đi này!
Và cuối cùng, có lẽ anh Cường sẽ nêu giã thuyết:
- T rong hoàn cảnh đó, tụi nhỏ tìm cách quay về thành phố để chờ đợi bọn mình là khả năng