tối ngày! Quý ròm rủa thầm trong bụng và làu bàu:
- T ừ giờ phút này trở đi tụi mình phải hết sức cẩn thận mới được!
Sau lời căn dặn của Quý ròm, cả bọn đề cao cảnh giác hơn bao giờ hết. Cũng có nghĩa là đi chậm hơn bao giờ hết. Mỗi một cái đặt chân lúc này đều cực kỳ
thận trọng. Nhấc lên cực kỳ khe khẽ. Hạ xuống cực kỳ từ từ. Nếu không thế, một chiếc lá không hay một thanh gỗ mục đều có thể bất thần gây nên tiếng
động và làm sao quả quyết được cái tiếng động cỏn con đó sẽ không đưa cả bọn vào chỗ chết?
Cứ thế, cả bọn nhúc nhích từng chút, từng chút một. Hoàn toàn có thể hình dung đó là bốn con rùa.
Bốn con rùa bò một hồi, cảnh vật trước mắt dần dần rõ hơn.
Bây giờ thì bọn trẻ có thể thấy đống lửa cháy
bập bùng giữa rừng kia rõ ràng được đốt lên từ những gốc cây và cành khô, theo cái cách mà tụi nó đã làm với đống lửa của mình.
Và bên đống lửa, thấp thoáng hai bóng người. Xa quá, không trông rõ mặt mày kẻ lạ nhưng căn cứ vào cách ăn mặt, bọn trẻ biết ngay họ không phải là người
của nhóm Mèo Rừng.
Hai người đóng khố, nửa thân trên cởi trần trùng trục, da đen mun và bóng lưỡng như đồng hun, lấp la lấp lánh mỗi khi ngọn lửa hắt vào. T rên đầu mỗi người
đội một cái nón kỳ lạ kết bằng những cọng lông dài thậm thượt của một loài chim sặc sỡ nào đó.
Bọn trẻ hồi hộp níu nhau đứng cả lại, riêng thằng Mạnh cố giấu người vào các bụi cây, dù trong bóng tối đen kịt chung quanh, nó có đứng giữa trời, bọn người
kia cũng chẳng thể nào phát hiện ra nó.
T iểu Long hạ giọng hỏi:
- Họ là ai vậy?
- Không biết! - Quý ròm thì thầm đá - Nhưng chắn chắn họ thuộc dân tộc thiểu số.
T hằng Mạnh chớp mắt:
- T rônghọ giống bọn thổ dân da đỏ quá hà.
- Nước mình không có người da đỏ! - Nhỏ Hạnh khẽ giọng phản đối - Ðây thuộc khu vực miền T rung, hai người kia chỉ có thể là người CHài, Gié - T riêng,
Xơ đăng, Hrê hoặc Ba Na, Gia rai, Rơ măm, Ê đê...
T hằng Mạnh không để nhỏ Hạnh trình bày hết bài "thuyết trình" về đề tài các sắc tộc. Nó rú lên, cố nén giọng nhưng vẫn toát ra sự sợ hãi khủng khiếp:
- Ối, xem họ nướng... cái gì kìa?