KÍNH VẠN HOA - Trang 2785

Chương 7/10

Nhỏ Hạnh là con gái, tâm hồn chắc chắn là mỏng manh, yếu đuối hơn đám con trai. Nhỏ Hạnh lại là đứa nhát gan. Cho nên dù thông thái đến mấy, trái tim
của nó cũng không thể chịu đựng nổi khi chứng kiến cảnh hai tên ăn thịt người đang quay nạn nhân của chúng trên đống lửa.

Ngay khi vừa nhận ra cái "món ăn" thơm ngào ngạt khiến cả bọn chảy nước miếng cả buổi kia là "cái gì", nhỏ Hạnh lập tức choáng váng mặt mày. Chưa kịp
thốt một lời, nó đã ngã đánh huỵch, tức khắc mê đi

Người xỉu thứ hai là thằng Mạnh.

T ất nhiên, ngay từ đầu, tâm thần Mạnh không đến nỗi bấn loạn đến thế. Hãi thì nó có hãi thật, nhưng nó vẫn nghĩ chắc là có bí ẩn chi

đây. Nhỏ Hạnh từng tiết lộ cho nó biết sự thất lạc của bọn nó là giả. Vậy có thể cái cảnh rùng rợn mà nó đang nhìn thấy kia cũng không hẳn là thật. Nghĩ vậy
nên dù tay chân run lập cập, Mạnh vẫn chưa đến nỗi ngất đi.

Nhưng đến khi nghe tiếng "bịch" vang lên bên cạnh, ngoảnh sang thấy nhỏ Hạnh sợ đến mê man và té lăn ra đất, Mạnh bỗng nghe gai ốc nổi đầy người. Nó
xanh mặt hiểu ra cảnh tượng rùng rợn kia hoàn toàn là cảnh thật, chính nhỏ Hạnh cũng không ngờ tới, có nghĩa là tụi nó đang đối diện với bọn ăn thịt người
chính cống và chi một lát nữa đây thôi rất có khả năng tụi nó sẽ là những "con mồi" kế tiếp của bọn người hung dữ kia.

Mạnh như người bước hụt, chân nó lảo đảo và trong một thoáng, gan ruột nó cồn lên dữ dội. Ðầu nó bỗng dưng nặng như đá còn chân thì nhẹ hẫng, và rõ
ràng là nó có cảm giác ai đó vừa nhấc bổng nó lên rồi dùng hết sức bình sinh ném nó vào một khoảng tối đen hun hút,

thăm thẳm. Nó có cảm giác nó đang rơi vùn vụt như vậy, nó không biết là nó đã thiếp đi.

Và vì đã thiếp đi nên nó cũng chẳng biết nó và nhỏ Hạnh đã làm cho T iểu Long và Quý ròm cuống cuồng đến chừng nào.

T iểu Long ngồi thụp xuống bên cạnh Mạnh và nhỏ Hạnh, liếm cặp môi khô rang và với cảm giác như thể lần đầu tập nói, nó rặn ra từng lời một cách khó
khăn:

- Giờ... tính... sao... hở... ròm?

- Quay trở lại càng nhanh càng tốt!

Quý ròm đáp bằng giọng cố tỏ ra dõng dạc, có lẽ nó hiểu khi bộ óc thông minh của nhỏ Hạnh đã bị tê liệt thì chính nó phải là người đưa ra quyết định trong
những hoàn cảnh như thế này.

T iểu Long quay đầu nhìn về phía đống lửa, rùng mình khi thấy hai tên man rợ kia lúc này

đặt nạn nhân xuống đất và bắt đầu rút ra mỗi người một con dao nhọn, chuẩn bị xẻo thịt. Ánh lửa chiếu vào lưỡi thép lấp loáng khiến tóc gáy T iểu Long dựng
đứng lên.

Không đủ can đảm nhìn thêm một giây nào nữa, nó cúi xuống bế xốc nhỏ Hạnh lên tay, run rẩy bảo Quý ròm: