- Mày khom lưng xuống đi!
Quý ròm chống hai tay trên đầu gối để T iểu
Long lóng ngóng đặt nhỏ Hạnh lên lưng.
Xong, T iểu Long bước lại dựng thằng Mạnh dậy, rồi nửa quy nửa ngồi, nó luồn tay qua nách, xốc thằng oắt lên vai mình. Mạnh tuy là một nhóc tì nhưng là
con trai nên nó nặng hơn nhỏ Hạnh, có lẽ vì vậy mà T iểu Long cố tình nhường nhỏ Hạnh cho thằng bạn còm nhom của mình.
Nhưng khổ nỗi, đã mang biệt danh "Quý ròm" thì dù có cõng thêm một con thỏ trên lưng,
Quý ròm cũng thấy khó khăn, huống gì nhỏ Hạnh dù nhẹ cách mấy trọng lượng tối thiểu cũng tương đương mười con thỏ bự.
Căn cứ vào bước chân ì ạch và tiếng thở hổn hển của Quý ròm bên tai, T iểu Long nhận ra ngay nỗi vất vả của bạn mình nhưng nó chẳng nghĩ ra cách gì giúp
bạn. Nhiệm vụ hàng đầu của tụi nó bây giờ là phải rời khỏi bọn ăn thịt người càng xa càng tốt, không được nấn ná một phút nào, phải nhanh chóng về ngay
chỗ trú chân của mình rồi tìm mọi cách đánh thức nhỏ Hạnh và thằng Mạnh dậy, sau đó cả bọn họp lại bàn cách đối phó.
Cho nên T iểu Long chỉ biết động viên thằng ròm bằng cách thỉnh thoảng cất giọng thì thào:
- Ráng lên! Gần tới rồi!
Cứ thế, hai đứa vừa đi vừa dọ dẫm, chốc chốc lại xốc cái thân người sau lưng cứ không ngừng tụt xuống sau mỗi bước chân.
T iểu Long có cảm tưởng quãng đường trở về dài gấp đôi quãng đường lúc ra đi. Hai đứa tập tễnh bước, con dao phát quang chống xuống đất làm gậy, vừa đi vừ
chốc chốc ngoái cổ lại phía sau, tim giật bắn lên mỗi khi có tiếng động lạ phát ra từ trong bụi rậm. Lúc này thì T iểu Long và Quý ròm chỉ mong chóng về đến
chỗ cũ, chẳng còn bụng dạ đâu nghĩ đến chuyện hổ báo hay rắn rết tấn công. Nhỏ Hạnh và thằng Mạnh vẫn mê man trên lưng tụi nó khiến hai đứa càng thấy
trách nhiệm cúa mình nặng nề hơn bao giờ hết.
Mãi rồi gốc cây chỗ bọn nó hạ trại cũng hiện ra. Những cành củi khô đã cháy đến đoạn cuối cùng, tỏa ra thứ ánh sáng lay lắt, vật vờ. Nhưng trong mắt T iểu
Long, cái ngọn lửa lập lòe đó vẫn còn sáng quá.
Ðặt thằng Mạnh xuống tấm bạt xong, nó vội vã tìm cách dập lửa.
- Mày làm gì thế? Rồi lấy nước đâu mà uống?
Quý ròm trố mắt khi thấy thằng mập trút số nước ít ỏi trong bi đông ra chiếc khăn tắm.
- Chuyện nước nôi tính sau! - T iểu Long loay hoay chụp chiếc khăn ướt lên ngọn lửa - Bộ mày muốn bọn người kia phát hiện ra chỗ tụi mình sao?
Ðể chứng minh nước nôi không phải là điều đáng bận tâm trong lúc này, dập lửa xong, T iểu Long dốc số nước còn lại lên mặt nhỏ Hạnh và Mạnh.
T hằng Mạnh được tạt nước sau nhưng tỉnh dậy trước. Vừa mở mắt, thấy chung quanh tối thui, lại có một bàn tay đang rờ rẫm trên mặt, nó thất đảm la lên: