T ừ nãy, bọn trẻ đã nhìn thấy hai người lạ đang nướng một con vật gì đó trên ngọn lửa và đinh
ninh đó là một con heo rừng hay một con nai, con mễnh nên không chú ý lắm:
Giờ thấy thằng Mạnh la lên, cả bọn lập tức trợn mắt dòm.
Và khi đã thấy rõ cái vật đang được hai người kia trở qua lật lại trên ngọn lửa, đứa nào đứa nấy điếng hồn như thể thấy ma.
T iểu Long sợ đến mức muốn hét lên, bất chấp mọi hậu quả, nhưng quai hàm nó cứng đơ mất rồi. T rong bọn, nó là đứa dạn dĩ nhất nhưng lúc này nó cảm thấy
toàn thân đột ngột lạnh toát như vừa bị ném vào một hầm nước đá.
Nó đứng trơ như phỗng, mắt trợn tròn nhìn chòng chọc cảnh tượng trước mắt, thấy máu trong người đông lại từng phút một.
T iểu Long không nói được, cung không ngọ ngoạy được. Nhưng tai chưa đến nỗi điếc đặc.
Nó nghe tiếng nói run rẩy, khiếp đảm của Quý
ròm vo ve bên tai như vọng lại từ chốn nào xa xăm lắm:
- Mẹ... ơi, bọn... ăn... thịt... người! T iếp theo, nó nghe một tiếng "bịch".
T iểu Long giật mình, chưa biết đứa nào trong bọn vừa xỉu ra đất, giật nảy thêm lần nữa, vì lại nghe tiếp một tiếng "bịch" thứ hai.
Kiểu này thì nguy rồi! T iểu Long kinh hãi nhủ bụng và cố lúc lắc đầu. Nó cố bắt nó thoát ra khỏi trạng thái đờ đẫn này. Nếu không, chẳng may bọn người man
rợ kia phát giác ra tụi nó đang nấp ở đây thì chắc chắn không đứa nào có hy vọng sống sót.
T iểu Long huy động tột đỉnh sức mạnh của ý chí. Nó nghĩ đến cái chết treo lơ lửng trên đầu. Nó nghĩ đến trách nhiệm của nó trong việc bảo vệ các bạn.
Nó nghĩ, nó nghĩ, sôi sục và da diết. Và chẳng
bao lâu, nó thấy cổ nó tự nhiên nhúc nhích, đầu nó tự nhiên ngúc ngoắc. Môi nó nữa, môi nó cũng tự nhiên mấp máy. Nhưng lần này, có cho vàng nó cũng
không dám hét lên.