Chương 10/10
Khi Quý ròm, nhỏ Hạnh và Mạnh bước lại, T iểu Long đang một tay cầm dao, tay kia giữ chặt một sợi dây leo thõng xuống từ trên cao.
Sơi dây leo khá lớn, cỡ bằng cổ tay người, đã bị T iểu Long chặt đứt ngang ở phần sát mặt đất. T ừ chỗ đứt, nước đang nhểu ra từng giọt.
Lúc Mạnh bước lại chỗ Quý ròm và nhỏ Hạnh để thông báo, sợi dây leo vẫn chưa bị chặt đứt.
- Anh mớt chặt hở? - Mạnh hỏi, nó nhìn chỗ sợi dây leo bị đứt rồi ngước dòm T iểu Long
- Ừ.
Mạnh lại cúi xuống, lom lom quan sát những giọt nước đang ứa ra từ chỗ dây đứt, nói vẻ thất vọng:
- Nước rỉ rả như thế này thì ăn thua gì! T hế mà em cứ tưởng...
Ðang nói, Mạnh bỗng giật mình đưa tay lên xoa đầu. Vì Quý ròm vừa cốc nó một cái:
- Sao mày ngốc thế hở Mạnh?
- Ngốc? - Mạnh thô lố mắt. Quý ròm hừ mũi:
- Chứ gì nữa! Mày thử kê bi-đông của mày vào chỗ đó xem!
Mạnh vừa đau vừa tức, nhưng vẫn mím môi làm theo lời Quý ròm. Nó định bụng rồi, nếu nó hứng suốt một tiếng đồng hồ mà bi-đông của nó chưa đầy một
nửa, nó sẽ ngoác miệng cự nự ông anh ròm của nó cho xem.
Nhưng sự việc lại diễn ra ngoài tiên liệu của Mạnh. Nó vừa kê miệng bi-đông vào chỗ dây đứt, T iểu Long lập tức giữ chặt sợi dây, tay kia
vung dao chặt phực một nhát vào phía trên sợi dây, cách nhát chặt cũ khoảng bốn gang tay.
T rước cặp mắt trố ra vì ngạc nhiên của Mạnh, đoạn đây leo tức khắc rời ra, và từ đoạn dây đứt rời đó, nước ồng ộc chảy vào chiếc bi-đông Mạnh đang cầm.
Ðợi cho nước chảy hết, T iểu Long quẩng đoạn dây leo ra xa và nheo mắt nhìn Mạnh:
- T hế nào hở em?
Mạnh trả lời bằng cách mở to mắt hơn nữa:
- Ngộ quá há?
- Có gì đâu mà ngộ! - Nhỏ Hạnh mỉm cười - Em đã bao giờ khu một lon sữa chưa?