Nhỏ Hạnh khen Mạnh mà miệng méo xẹo. Rồi để mặc thằng oắt lim dim thưởng thức hương vị của lời khen xa xỉ đó, nhỏ Hạnh rảo bước tới gần Quý ròm:
- Quý nè.
- Gì hở Hạnh?
- T heo Quý, bọn kia có bie6't chúng ta vừa nhổ trại không?
- Hy vọng là chúng không biết.
- Chúng ta đang ở trong tầm kiểm soát của chúng mà.
Quý ròm nhún vai:
- Nhưng có thể chúng chủ quan. Giờ này gần trưa, biết đâu bọn chúng chẳng chui vào một hang hốc nào đó để nghỉ ngơi.
- Ừ, mong là như vậy.
Nhỏ Hạnh nói. Và nó đảo mắt nhìn quanh, yên lòng khi thấy rừng xanh im phắt, làm nổi lên tiếng gà rừng xao xác xa xa và tiếng vù vù của bọn ong rừng
đang bay lòng vòng quanh những bông hoa dại.
Nhỏ Hạnh cúi xuống nhìn đồng hồ, thấy cây kim ngắn chỉ con số mười một. T hật ra, nhỏ Hạnh không cần phải xem giờ để kiểm tra lời Quý ròm. T iếng chân
bằng của Mạnh đuổi theo và cái giọng thều thào của nó vang lên cho biết trời đã trưa:
- Anh Quý ơi, em đói!
Không đợi Mạnh van ví đến lần thứ hai, Quý ròm dừng lại, mở dây khóa ba lô. Quý ròm biết thằng Mạnh từ tối hôm qua đến giờ chưa có gì vào bụng. Mà một
đứa háu đói như Mạnh thì điều đó quả là khủng khiếp.
Mạnh đón lấy nắm xôi cứng quèo trên tay ông anh, mặt xịu xuống:
- Còn thứ gì khác không hở anh?
- Ăn nắm xôi này đi! Ở trong rừng mà mày làm như đang ở nhà không bằng!
Quý ròm nạt em nhằm che giấu nỗi lo về thực phẩm.
Gắt xong, Quý ròm xốc lại ba lô, hối hả vọt lên trước.
- Nhớ đi đúng hướng nha ròm! - T iếng T iểu Long từ đằng sau vọng tói - Mày đi nhanh quá coi chừng gióng như tao hôm qua đấy!
Lời cảnh giác của T iểu Long làm Quý ròm khựng lại. Nó đưa tay che mắt nhìn lên trời, lúc này cả bọn đã ra tới khoảng rừng trống, bầu trời trong xanh hiện
rõ giữa những tàng lá thưa và ánh nắng chói chang của mặt trời đứng bóng dội xuống từng gốc cây ngọn cỏ khiến khu rừng như cháy rực lên trong im lặng.