KÍNH VẠN HOA - Trang 2811

T rên lớp vỏ xù xì và nứt nẻ của nó nhô lên những tai nấm màu nâu nhạt, hình thù giống như tai người.

Nhỏ Hạnh vừa nhác thấy những tai nấm đã mừng mỡ nói ngay:

- Ðúng rồi! Ðây là mộc nhĩ, hay còn gọi là nấm mèo! Chúng ta khỏi sợ bị đói rồi!

Câu nói và nhất là ánh mắt long lanh của nhỏ Hạnh khiến ba đứa kia hân hoan khôn tả. Không cần đợi lệnh, cả bọn lập tức xúm vào, hào hứng bứt lấy bứt để
cái tai nấm.

Nấm mèo mọc khá nhiều chung quanh cây, tuốt từ dưới lên trên. Sau khi tuồn đầy ba lô, T iểu Long còn muốn ôm cây trèo lên hái những tai nấm trên cao,
nhưng nhỏ Hạnh đã cản:

- T hôi, Long! T hoát khỏi chỗ nguy hiểm này là chuyện quan trọng hơn!

T iểu Long buông tay, tiếc rẻ:

- Còn nhiều quá!

Quý ròm đằng hắng:

- Ra tới sông thì chả sợ gì. Chúng ta sẽ tha hồ câu cá, bắt ốc...

T iểu Long bĩu môi:

- Ðừng dóc! Lưỡi câu đâu mà câu?

- Ðừng lo! - Quý ròm đập tay lên ba lô - Ðầy nhóc trong này!

Quý ròm quả có mấy cái lưỡi câu bọc trong một gói giấy nhét dưới đáy ba lô thật. Ra tới bờ sông, chính nó moi ra khoe với T iểu Long và thằng Mạnh.

Nhưng nhỏ Hạnh chẳng cho các bạn mình câu cá câu tôm gì sất. Nhặt củi khô, đun ấm nước nấu canh mộc nhĩ, chi cho mỗi đứa vài tai

nấm, rồi nhỏ Hạnh gấp gáp ra lệnh cho T iểu Long và Quý ròm đi chặt cây và mây rừng để đóng bè.

T hằng Mạnh ngồi trong bóng mát của một tán cây bên sông, vừa trệu trạo nhai khúc bánh mì khô queo được dành riêng cho nó vừa tròn mắt nhìn các ông
anh bà chị vất vả buộc những khúc tre ngắn lại với nhau.

Mạnh tưởng đóng bè phải mất nhiều thời gian lắm, không ngờ chiếc be làm xong khá nhanh.

Khi chiếc bè được T iểu Long và Quý ròm lôi xuống sông, Mạnh tò mò chạy ra. Nó đứng trên bờ ngắm chiếc bè tre nổi dập dềnh trên mặt nước một hồi rồi
chột dạ hỏi:

- Có chắc không hở anh T iểu Long?