KÍNH VẠN HOA - Trang 2917

- T hầy Quý bị bắt rồi.

- Cái gì? - Quỳnh Như sửng sốt - Ai bắt? Sao lại bắt?

Quỳnh Dao quẹt nước mắt:

- Chú T ư bắt.

- Chú T ư nào? - Quỳnh Như vẫn chưa hiểu.

- Chú T ư hàng xóm chứ chú T ư nào.

Cặp mắt Quỳnh Như càng lúc càng thô lố:

- T ại sao chú T ư lại bắt anh Quý? Quỳnh Dao liếm môi:

- Em kêu thầy Quý leo lên hái mận cho em.

- Ra vậy! - Quỳnh Như thở đánh thượt. Nó nhìn nhỏ em, lắc đầu - Em học không lo học, chỉ giỏi xúi bậy không hà.

Gặp lúc bình thường, con nhóc Quỳnh Dao đã ngoác miệng ra cãi rồi. Nhưng lúc này thầy nó

không biết sống chết ra sao, nó chẳng còn bụng dạ nào nói qua nói lại. Nó cầm tay chị, lắc lắc:

- Chị nghĩ cách xin cho thầy Quý về đi. Quỳnh Như ngồi xuống ghế:

- Chắc chú T ư chỉ dọa thế thôi. Lát nữa thế nào anh Quý cũng được thả về.

- Không đâu - Quỳnh Dao mếu xệch miệng - T hằng Kẹo thù thầy Quý ghê lắm. Nó bảo nó sẽ đem thầy vào nhà tra khảo. Chắc giờ này nó đang nhúng thầy
Quý vào thùng nước sôi.

- Em chỉ giỏi tưởng tượng!

Quỳnh Như phì cười. Rồi thấy mặt mày con nhóc vẫn còn lo lắng, nó đặt tay lên vai em, hắng giọng:

- Em cứ tin chị đi. Chừng năm phút nữa thôi, anh Quý sẽ về.

Nghe chị trấn an, Quỳnh Dao hơi yên lòng một chút. Nó ngọ ngoạy người trên ghế, nhưng không giục giã nữa.

Hai chị em cứ ngồi lâu thật lâu vẫn chẳng thấy

Quý ròm xuất hiện.