KÍNH VẠN HOA - Trang 2924

- Dạ, em kẹp trong cuốn sách tập làm văn.

- Vậy sao mất được?

- Sao không được thầy? - Quỳnh Dao vui vẻ

giải thích cho thầy nó hiểu - Em làm mất cuốn sách tập làm văn thì mất luôn cây viết chứ khó gì đâu thầy!

- T rời ơi là trời!

Quý ròm chỉ kêu lên được có bốn tiếng. Rồi ngã người ra lưng ghế, nó nhắm tịt mắt lại như thể chết rồi.

Quỳnh Dao ngoẹo cổ dòm thầy nó một hồi rồi cất giọng an ủi:

- T hầy đừng có buồn. Làm mất thì em kêu chị

Quỳnh Như mua lại, dễ ợt chứ khó gì đâu!

Ðối với Quỳnh dao, trên đời này hình như chẳng có việc gì khó. Mua một món đồ quá dễ. Và làm mất món đồ đó xem ra càng dễ hơn.

- Ðiều quan trọng không phải là mua đi mua lại mà là đừng có làm mất thường xuyên như thế!

- Quý ròm chán nản nói, vừa thều thào nó vừa từ từ mở mắt ra.

Quỳnh dao nhanh nhẩu đồng tình:

- T hầy nói đúng quá!

Khen xong, nó chứng minh liền:

- Mẹ em và chị Quỳnh Như cũng nói giống y như thầy!

- T hế sao em cứ làm mất hoài vậy? - Quý ròm chép miệng - Sách tập bút thước, mới có nửa tháng mà em đã đánh mất tới hai, ba lần rồi.

- Biết làm sao được, thầy! - Quỳnh Dao gãi gáy

- Em giữ gìn đồ đạc cẩn thận ghê lắm. Nhưng mất vẫn mất, không hiểu tại sao. Chắc tụi bạn em nó đánh cắp đó thầy.

Cách giải thích của Quỳnh Dao khiến ông thầy khẽ nhăn mặt. Không muốn câu chuyện dẫn học trò mình đến chỗ nghi ngờ bạn bè, Quý ròm lật đật ngồi thẳng
người dậy:

- T hôi, học tiếp đi!