KÍNH VẠN HOA - Trang 2928

Chương 7/10

Sướng quá, nó ăn một hơi sáu cuốn chả giò. Nó thấy chả giò giòn rụm, thơm phức. Nó thấy trên đời này không gì ngon bằng chả giò. Nó thấy trên trái đất bao
la này không có ai dễ thương hơn hai chị em Quỳnh Như, Quỳnh Dao.

Nhỏ chị chiên chả giò ngon nhất trần gian. Nhỏ em "kính thầy yêu bạn" nhất thế giới.

Quý ròm vừa sung sướng vừa cảm động. Nó thấy nó nhận lời dạy kèm nhỏ Quỳnh Dao quả không uổng công. Xưa nay, Quý ròm chưa dạy ai thành công bao
giờ. Nó kèm thằng T iểu Long, kèm nhỏ Diệp. Một đứa là bạn nó, một đứa là em nó. Học mới ba buổi, bạn nó đùng đùng ôm tập bỏ về. Còn em nó nước mắt
nước mũi sì sụt, dọa méc ba méc mẹ. Chẳng đứa

nào biết ơn nó, còn trách móc, chì chiết, lên án nó tơi tả. T hật là một lũ chẳng có chút xíu tinh thần tôn sư trọng đạo nào.

Quỳnh Dao khác hẳn. Quỳnh Dao bảo "Hồi chưa gặp thầy, em học dốt ơi là dốt". Chà, nghe mới du dương, thấm đẫm tình thầy trò làm sao!

Cho đến lúc dắt xe ra khỏi chiếc cổng rào bằng gạch, Quý ròm vẫn còn thấy lâng lâng. Ðôi chân như mọc cánh, nó đạp xe về tận nhà, chẳng thấy mệt mỏi tí
ti nào.

Quý ròm đụng đầu nhỏ Diệp ngay phòng khách.

- Anh đi đâu về vậy?

Câu hỏi bất ngờ của con nhóc khiến Quý ròm chột dạ.

Quý ròm không thể không chột dạ. T rước nay, nó đi đi về về, chẳng bao giờ nhỏ Diệp thắc

mắc. Hôm nay tự nhiên con nhóc ngoác mồm ra hỏi, hẳn có chuyện gì khác thường.

- Tao đi chơi.

Quý ròm đáp, giọng cố tỏ ra hờ hững.

Nhỏ Diệp nhìn ông anh bằng cặp mắt kỳ lạ:

- Anh chơi đằng nhà anh T iểu Long phải không?

À, nó cố tình giăng bẫy mình đây. Quý ròm cười thầm trong bụng, và nhếch mép:

- Không. Tao chơi chỗ khác.

- Chỗ khác là chỗ nào?