- Hèn gì dạo này ít gặp nó ghê.
Nhưng một đứa con trai chiều chiều tót ra khỏi nhà cũng không phải là sự kiện gì đáng để gọi là "lạ lắm" hay "sao sao ấy".
Nhỏ Hạnh thở đánh thượt:
- T hế thôi hả?
Nhỏ Diệp hạ giọng:
- Em nghi ảnh ra đường đánh nhau với người ta.
- Ðánh nhau?
Cả nhỏ Hạnh lẫn T iểu Long cùng kinh ngạc kêu lên. T ừ khi cha sinh mẹ đẻ tới nay, chưa bao giờ tụi nó nghe điều gì lạ lùng hơn điều tụi nó vừa nghe. Nếu có
ai bảo một con cá vừa đẻ trứng trên ngọn cây, chắc tụi nó cũng không sửng sốt bằng.
T hấy đôi môi ông anh và bà chị cứ há ra không chịu ngậm lại, nhỏ Diệp bối rối phân bua:
- Em chỉ nghi thôi mà.
T iểu Long lắc đầu quầy quậy:
- Có nghi cũng không nghi như thế được!
Nhỏ Hạnh cẩn thận hỏi lại, mắt nhìn đăm đăm
vô mặt nhỏ Diệp:
- Sao em lại nghi anh Quý đi đánh nhau?
Chỉ đợi có vậy, nhỏ Diệp hăng hái kể tuốt tuột những gì nó nhìn thấy mấy hôm nay. Rồi sốt sắng kết luận:
- Vậy là đánh nhau chứ gì nữa? T iểu Long ngần ngừ:
- Vết bầm trên mắt thì anh có nhìn thấy. Nhưng biết đâu Quý ròm chẳng va phải cột nhà thật!
- Không có chuyên đó đâu! - Nhỏ Hạnh phản đối - Nếu va phải cột nhà thì Quý việc gì phải nói trớ đi là té xe.
- Chị Hạnh nói đúng! - Nhỏ Diệp nói gần như reo - Cả hai chuyện đều phịa tất. Dứt khoát anh Quý đánh nhau với ai rồi!
Nhỏ Hạnh lộ vẻ trầm ngâm: