Quý ròm chưa ra tới cửa đã nghe Quỳnh Như thốt lên một tiếng kêu đầy kinh ngạc, tiếp theo là một tràng rối rít:
- Ngừng tay lại! Ngừng tay lại! Không phải trộm đâu!
Quý ròm không biết chuyện gì, càng hối hả dấn bước. Và đến khi ra tới bên ngoài, nó sửng sốt đến mức không tin vô mắt mình.
T rước mặt nó lúc này là một cảnh tượng có nằm mơ cũng không thấy nổi: một bên là Quỳnh Dao và lũ bạn, ai nấy đều đằng đằng sát khí, bên kia là T iểu
Long, nhỏ Hạnh và
nhỏ Diệp đang mặt nhăn mày méo. Dưới chân bọn T iểu Long, bút thước vương vãi, kế đó là hai chiếc xe đạp đang nằm quay lơ.
Quỳnh Như chỉ tay vào các vị khách bất ngờ, vồn vã giới thiệu:
- Ðây là anh T iểu Long và chị Hạnh, bạn cùng lớp với chị và anh Quý. Còn đây là...
T iểu Long xoa xoa cánh tay đau, tiếp lời:
- Em gái của Quý ròm.
Quay sang Quỳnh Dao, Quỳnh Như mỉm cười:
- Còn đây là Quỳnh Dao, em gái mình đó.
T hấy chị mình nhìn lũ bạn đứng cạnh với vẻ bối rối, Quỳnh Dao vọt miệng:
- Còn đây là bạn cùng lớp với em, bữa nay tụi nó tới xin học với thầy Quý! - Rồi nó nhìn bọn T iểu Long, áy náy nói tiếp - Khi nãy em nghe tiếng sột soạt...
Nhỏ Hạnh khoát tay:
- Không có gì! Hiểu lầm thôi!
T iểu Long không giỏi trấn tĩnh như nhỏ Hạnh. Nó trố mắt, kêu lên thảng thốt:
- T rời đất, Quý ròm tới đây là để dạy học hở? T hầy Quý mà dạy...
Ðang oang oang, bị nhỏ Hạnh huých một cái vào hông, T iểu Long vội hạ giọng ngọt như mía lùi:
-... là nhất rồi!
Lời tán dương của T iểu Long khiến nhỏ Diệp phải che mặt quay đi chỗ khác, vất vả lắm nó mới giữ cho đôi vai đừng rung lên.
T ừ khi bước ra sân đến giờ, Quý ròm không nói gì. Nó đang vừa ngượng lại vừa tức. Bởi chỉ nhìn thoáng qua, nó biết ngay hành tung của nó đích thị là đã bị lũ
bạn tinh quái âm thầm