KÍNH VẠN HOA - Trang 3035

Chương 2

T ùng đánh đi đánh lại mãi chiếc giày. Chốc chốc, nó đưa chiếc giày lên sát mắt, gần đến mức mũi nó ngửi thấy cả mùi da thuộc. Nó ngoẹo cổ săm soi một hồi
rồi thấy không hài lòng, nó lại hạ xuống, đánh tiếp.

T ùng vừa chà bàn chải vừa nghĩ lung. Nó biết điểm yếu của nó. Nó biết nó chưa thật đã siêng lắm. T ất nhiên so với mấy năm trước, nó đã đỡ đi nhiều. Nó ít
đùn đẩy việc nhà cho chị Hạnh hơn. Chả rõ Ông già Noel có biết chút xíu nào về sự tiến bộ của mình không nhỉ! T ùng băn khoăn nhủ bụng và lại cần mẫn
đưa bàn chải. Cái việc nó băn khoăn và việc nó bặm môi đánh giày tưởng là hai chuyện chẳng bà con gì với nhau thực ra lại liên quan vô cùng mật thiết.

Là vì T ùng đang nghĩ: Nhìn thấy chiếc giày sạch bong như thế này, chắc chắn Ông già Noel biết là mình đã phải cặm cụi như thế nào. Chắc chắn ông sẽ rất
hài lòng về mình. Chắc vậy, vì theo dõi và quan sát trẻ em trên toàn thé giới là nhiệm vụ xưa nay của ông mà! T ùng vẩn vơ nghĩ và trong khi mải mê với
những viễn ảnh xán lạn trong đầu, nó không hề biết ngay lúc đó có một cặp mắt đang tò mò theo dõi và quan sát nó thật.

Người đang nhìn chằm chặp thằng T ùng mặt mày non choẹt, đương nhiên không có râu, vì vậy cũng đương nhiên không phải là Ông già Noel rồi.

Nó là hàng xóm của T ùng. Nó ở ngay tầng trệt bên dưới. Nó là con cô Bốn Loan. Cho nên, nó là thằng Hưng sún đứt đuôi đi rồi.

Hưng sún được mẹ phái lên nhà T ùng hỏi

mượn cái kềm về sửa vòi nước máy. Nhưng mới lên khỏi cầu thang, thấy thằng T ùng đứng hí hoáy đánh giày ngay giữa hành lang, nó liền khựng lại.

Hưng sún khựng lại, há hốc miệng nhưng không thốt được tiếng nào. Vì cũng như dì Khuê và nhỏ Hạnh lúc nãy, nó thấy cảnh tượng trước mắt nó sao mà lạ
quá.

T hằng T ùng tự mình đánh giày, chuyện nó chưa nghe ai nói tới chứ đừng nói là nhìn thấy. Hưng sún lẳng lặng đứng nhìn một lúc, rồi cuối cùng không nén
được, nó mon men lại gần.

Nghe tiếng động, T ùng ngẩn lên. Khi nhận ra Hưng sún đang đứng bên cạnh thô lố mắt nhìn, T ùng lập tức cúi xuống làm việc tiếp, ra vẻ ta đây đang bận rộn
ghê lắm, nhà ngươi biết điều thì đi chỗ khác chơi, đừng có quấy rầy ta.

Hưng sún làm gì mà không hiểu ý T ùng. Nhưng thái độ của T ùng kích thích óc tò mò của nó ghê gớm. Nó chẳng những không “ đi chỗ khác chơi” mà còn
nhích gần hơn nữa.

Rồi nó dè dặt hỏi:

- Mày đang đánh giày hở? T ùng hừ mũi:

- Chứ chẳng lẽ theo mày, cái tao đang cầm trên tay là chiếc nón?

Mới hỏi câu đầu tiên đã bị kê ngay tủ đứng vào miệng. Hưng sún tức anh ách. Nhưng nó chẳng dại gì gây gổ với thằng T ùng trong lúc này. Nó đang còn cả
khối câu muốn hỏi.