KÍNH VẠN HOA - Trang 309

Chương 4/10

T ùng thở phào khi thấy chiều hôm đó, cả mẹ lẫn chị Hạnh chẳng ai hỏi tội nó.

Cả những ngày hôm sau nữa cũng vậy.

Như vậy dì Khuê đã chẳng hề hé môi về chuyện nó và Ðạt hành hạ Tai To. Dì không tố cáo nó nhưng mỗi khi ngồi vào bàn ăn, dì nhìn nó gườm gườm khiến
nó cứ thắc tha thắc thỏm.

Gặp nó trên trường, Ðạt hỏi:

- Bét đít hả mày? T ùng cười tươi:

- Dì tao chỉ hăm he thế thôi! Ðạt tròn mắt:

- Dì mày không nói gì cả à?

- Không! Nhưng dì ngó tao lườm lườm làm tao hãi quá! – T ùng vừa nói vừa rụt cổ.

Ðạt nhếch môi:

- Ngó thì ăn thua gì! Roi đét vào mông thì mới sợ!

Ðạt nói đúng. Roi đét vào mông thì mới sợ. Roi không đét vào mông nên chừng ba bữa sau, khi mọi chuyện đã bắt đầu nguội dần, T ùng lại nháy mắt rủ Ðạt về
nhà. Và hai đứa lại thập thò lôi con Tai To ra đùa nghịch.

Nhưng như ông bà vẫn nói, đi đêm lắm thế nào cũng có ngày gặp ma. Và lần này thì hậu quả tệ hại hơn nhiều.

Hôm đó, nhân được nghỉ học sáng thứ năm, T ùng và Ðạt lại tụ tập nhau bày ra đủ trò. Lúc này, khung cảnh chung quanh thật là “ lý tưởng”: ba mẹ và chị
Hạnh đều đi làm đi học,

dì Khuê thì xách giỏ đi chợ lâu lắc mới về, bọn trẻ tha hồ nghịch mà chẳng sợ ai dòm ngó, can thiệp.

Con Tai To hôm đó đúng là bị “ sao quả tạ” chiếu mạng. T hoạt đầu nó bị T ùng và Ðạt bắt làm trò “ đứng hai chân”. Hai chân sau chống xuống đất, hai chân
trước yên như vậy, khi nào cho xuống mới được xuống. Nếu chưa được cho nghỉ mà bỏ chân xuống là ăn đòn.

Lúc mới bị nhấc bổng hai chân trước đặt trên mặt ghế, Tai To chẳng phàn nàn hay phản đối gì. Nó thấy trò này chẳng có gì cực nhọc, lại còn có vẻ hay hay.
Ừ, lâu nay vẫn đi lại bằng bốn chân, nay chỉ “ xài” hai chân thôi xem thử nó có gì đặc biệt không! Nghĩ vậy nên Tai To lẳng lặng làm theo mệnh lệnh của hai
ông nhóc, thậm chí nó còn khoái chí vẫy đuôi nhè nhẹ.

Nhưng đứng theo tư thế “ đặc biệt” đó một hồi, Tai To phát hiện ra cái trò này không “ hay