KÍNH VẠN HOA - Trang 310

hay” như nó tưởng. Hai cẳng chân sau càng lúc càng mỏi, hệt như đang phải đỡ một cục sắt trên vai.

Tai To cụp đuôi xuống và liếc mắt sang hai bên ra ý hỏi. Nhưng T ùng và Ðạt cứ ngồi thô lố mắt ra nhìn nó, chẳng nói năng gì.

Không biết làm sao, Tai To đành cố gượng thêm một lúc. Nhưng rồi cặp giò ê ẩm quá xá, Tai To lại ngoảnh cổ nhìn cậu chủ nhỏ, lần này vừa nhìn nó vừa rên
ư ử ra ý van xin.

T ùng liếc Ðạt:

- Nó xin xuống đấy!

- Ðừng cho xuống! – Ðạt nhún vai – Ðể xem nó chịu đựng được bao lâu!

Ðạt vừa bảo “ để xem” thì Tai To cho nó xem liền. Tai To rón rén bả một chân ra khỏi ghế. Rồi vừa giữ cả thân mình bằng một chân nó vừa khẽ ngọ ngoạy
đầu lấm lét nhìn quanh

xem thử có ai phát hiện ra hành động phi pháp của nó không.

Khi chẳng thấy ai phiền trách gì, Tai To lẳng lặng và rụt rè bỏ nốt chân kia xuống. Nhưng nó chưa kịp mừng thì Ðạt đã một tay tóm lấy cổ nó, tay kia đét
vào mông đít:

- Này, này, tưởng bọn tao không thấy mày giở trò hả? Ðặt hai chân lên!

Vừa nói Ðạt vừa tóm lấy hai chân trước của Tai

To đặt lại trên mặt ghế.

Biết lỗi, Tai To không dám phản kháng. Nhưng chỉ một lát sau, không gắng gượng nổi, nó lại đánh liều bỏ chân xuống đất. Ðạt và T ùng lại “ bộp” vào mông
nó và lôi người nó lên.

Cứ thế, trò này lặp đi lặp lại cả chục lần, lên lên xuống xuống. Riết, T ùng đâm chán. Nó nhìn Ðạt:

- Còn trò gì hay hơn không?

- Còn! Có một trò hay lắm!

Ðạt nhanh nhẩu đáp, và nhìn ra cửa, hỏi:

- Dì Khuê mày sắp về chưa? T ùng dòm đồng hồ trên tường:

- Mày yên tâm! Còn lâu lắm! Ðạt gật gù:

- Nhà mày có lon sữa bò không?