- Gì thế anh? - Lượm nhìn ông anh.
- Mày nhốt bò vô chuồng đi. Rồi ra đây tao bàn chuyện với mày. Chuyện này quan trọng lắm.
Một lát, thằng Lượm đã ngồi cảnh T iểu Long ở bậc thềm trước hiên, chân tay dơ hầy vì nó vội nghe "chuyện quan trọng" nên
không buồn rửa ráy như mọi lần.
T iểu Long nhìn lom lom vô mặt thằng nhóc,
giọng trịnh trọng:
- Tao hỏi
Lượm!
thiệt, mày
cũng
nói
thiệt
nha
Lượm chột
dạ:
- Gì ghê vậy!
- T hì mày cứ "ừ" đi! Lượm nuốt nước bọt;
- Ừ.
- Mày có tin anh Quý mày mấy hôm nay đi trừ tà ma ở làng bên cạnh không? - T iểu Long cất giọng rành rọt, ánh mắt vẫn bám cứng gương mặt Lượm như
chờ một cái lắc đầu.
- Em chẳng biết nữa.
Lượm trả lời y hệt T ắc Kè Bông hồi sáng. Và điều duy nhất T iểu Long có thể làm trong lúc này là đưa tay ôm đầu, thở hắt ra: