- Là... bạn T ùng không thực sự yêu quí con Tai To như bạn ấy viết trong bài! Bạn ấy hay lôi con chó của mình ra hành hạ lắm ạ!
T ố cáo của Nghị khiến cô T ú Duyên sửng sốt. Cô hướng mắt về phía T ùng:
- Có đúng vậy không T ùng?
T ùng ngượng ngập đứng dậy, chưa kịp nói, nhỏ Cúc Phương đã bô bô:
- T hưa cô, đúng đấy ạ! Bạn ấy lấy bao ni-lông bịt mõm con Tai To rồi còn cột mấy lon thiếc vào đuôi để nó hoảng sợ chạy quýnh lên chơi ạ!
Cúc Phương vừa dứt lời, nhiều cái miệng liền nhao nhao phụ họa:
- T hưa cô, tụi em cũng biết chuyện đó ạ! Bạn T ùng đối xử với con chó của mình ác lắm cô ơi!
Những đòn tấn công tới tấp từ bốn phía khiến T ùng cứ đứng thộn mặt ra, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Nó không lường được tình thế lại xoay ra như thế
này. Nó cố làm bài thật hay để mong được điểm cao, không ngờ lại “ trót” hay đến mức cô giáo phải đọc trước lớp, mọi
sự vì thế đâm ra hỏng bét. Lúc này nó ao ước phải chi nó có thể biến thành người vô hình như trong phim bộ nó vừa mới xem tuần trước. Như vậy nó mới
mong thoát khỏi làn sóng công kích và tố khổ của tụi bạn.
Sau khi hàng loạt “ nhân chứng” nối tiếp nhau lên tiếng, cô T ú Duyên chẳng buồn tra hỏi “ bị cáo” T ùng nữa. Cô chỉ khẽ thở dài ra hiệu cho nó ngồi xuống và
nhẹ nhàng bảo:
- Em không nên đối xử với con chó của mình như vậy! T rong các vật nuôi, chó là con vật gần gũi nhất và trung thành nhất đối với con người!
Rồi trước những đôi mắt tròn xoe của học trò, cô lần lượt kể những mẩu chuyện ca ngợi lòng trung thành của chó đối với chủ, từ chuyện chó theo chủ ra
trận, lúc chủ bị thương, đã cắn vào chân ngựa đối phương để cản trở sự truy đuổi của quân giặc như thế nào đến chuyện chó dắt bà lão mù đi ăn xin, khi chủ
qua đời, đã quanh
quẩn ở bên mộ rồi nhịn đói chết theo ra làm sao... Cô kể bốn, năm chuyện, chuyện nào cũng cảm động đến nỗi nghe xong, cả lớp cứ ngẩn ngơ. Nhỏ Cúc
Phương và bọn con gái “ mít ướt” không ngớt khụt khịt mũi, mắt đứa nào đứa nấy đỏ hoe.
Cuối cùng, cô kết luận:
- T óm lại, chó là con vật khôn ngoan, trung thành, siêng năng, được việc, chó là bạn của con người. Nó quyến luyến ta và ta nên yêu mến nó!
Cô T ú Duyên vừa dứt câu bỗng có một đứa vọt miệng:
- T hưa cô, nhưng chó cũng làm nhiều chuyện bậy bạ lắm ạ!
Cả lớp ngạc nhiên ngoảnh nhìn. Hóa ra đứa vừa lên tiếng phá bĩnh là Ðạt.