KÍNH VẠN HOA - Trang 3624

- Hạnh muốn hỏi về những chuyện xảy ra trong nhà thằng Mười phải không?

Nhỏ Hạnh cười khúc khích:

- Không ngờ Long lại thông minh hơn Quý. T hế mà trước nay Hạnh cứ nghị ngược lại. T hật là sai lầm!

- Vậy bây giờ Hạnh sửa chữa sai lầm đi! – Quý ròm hừ giọng, ra vẻ giận dỗi.

- Được thôi! – Hạnh quay sang T iểu Long – T hế Long có phát giác ra điều gì lạ lùng không?

- Chuyện lạ lùng hả? – T iểu Long nhíu mày

– Có gì lạ lùng đâu ta!

Nhỏ Hạnh nhìn bạn, khuyến khích:

- Long cố nghĩ thử xem:

T iểu Long suy nghĩ thêm một lát, rồi nhè nhẹ thở ra:

- Chịu, T ôi thấy nhà thằng Mười có gì khác lạ so với nhà người ta đâu!

Nhỏ Hạnh chớp mắt hỏi:

- T heo Long, nhà bạn Mười có nghèo không?

- Nghèo gì mà nghèo! – T iểu Long nhảy nhổm trên yên xe – T ivi, tủ lạnh, máy giặt, nhà nó có thiếu thứ gì đâu. Phòng riêng của nó còn lớn hơn và đẹp hơn
phòng học của Hạnh nữa.

- T hế sao trong bài văn hôm nọ, Mười nói là nhà nó lâm vào cảnh túng bấn đến mức nó định bỏ học?

T iểu Long ngẩn ra:

- Ờ há! Nếu thế thì lạ thật!

- Lạ gì mà lạ! – Quý ròm hắng giọng – Hồi trước nhà nó nghèo, gần đây nhà nó khá lên không được sao!

- Ờ há! – T iểu Long ngẩn ra lần thứ hai – Nếu thế thì không lạ.

Nhỏ Hạnh nhún vai:

- Nếu như Quý nói đúng thì sự lạ nằm ở chỗ này: T ại sao nhà Mười đã khá giả rồi mà khi cần mua sắm thứ gì Mười toàn phải xin tiền ba nó?